VnTruyen Forums

Go Back   Truyen Tranh, Truyen Lich Su, Truyen Tuoi Hoc Tro, Truyen Kiem Hiep, Truyen Ma, Truyen Tinh Cam, Truyen Cuoi, Truyen Doc Online > VNTRUYEN COLLECTIONS > Truyện Ma , Kinh Dị / Ghost Stories
Register V.I.P FAQ Members List Calendar Search Today's Posts Mark Forums Read

(Please DO NOT Post Thuy Nga, Asia, Van Son, Microsoft Products)

Phim All Day | Nau An Nhanh | Japanese Movies | Phim Galaxy | Phim Central

Reply
 
Thread Tools Display Modes
  #1  
Old 11-28-2009, 09:30 AM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Default truyen ma quai nhe-TLXH-TC: Bimat ngoi nha huyen- Gia dung

hi, nick andy02 tren day, timbanbe01 va cung la mail yahu, họ và tên Phạm Gia Dũng, sn 1980, người Bắc đến từ TP. HCM, xin mạn phép tự đăng truyện mình viết. Từ nhỏ chỉ thích xem phim ma viễn tượng (càng khó hiểu càng khoái xem), nên ấn tượng đầu tiên chọn viết là truyện ma quái, hay fim thám tử...

Viết truyện này (Bí mật căn nhà cuối huyện - Secret of a hounted house in the suburban) dành tặng cho bạn học DH - Trương Nguyễn Chung Tú (truong DHKHXHNV, từ TP. HCM).
---------------------------------------------------
truyện sẽ gởi theo các chương:
ví dụ chương 1 số 1 (1.1)
chương 1 số 1 (1.2) để gởi lần lượt
BÍ MẬT NGÔI NHÀ CUỐI HUYỆN
*******
Thể loại: ma quái - TLXH - tình cảm

Chương 1: 1 (1.1)
***
CHƯƠNG I

1 - Đặc vụ vào cuộc

Chiều tại huyện Kiên Thành, thuộc tỉnh Long Hà đến rất nhanh. Không khí hối hả của ban trưa dường như nhanh chóng chuyển sang trạng thái mờ mịt của vùng quê mới chuyển lên thị trấn. Những con đường đất đang nửa chuyển mình thành những đường trải bê tông, bụi bay mù mịt vì người ta còn chưa kịp hoàn thành xong. Đâu đó vẫn xuất hiện vài chỗ thi công dở dang đống cát và xà bần, một vài đoạn cống nằm ụ trên đường chắn lối qua lại như những đoạn hào bê tông thời chiến sự.

Gần cả ngày trời vượt một quãng đường non nửa đến gần ba trăm năm mươi cây số, bóng một chiếc môtô vút từ xa chạy đến, nó giảm tốc độ và đi vào khu thị trấn, tiếng động cơ rền vang mạnh mẽ nhưng không ồn do loại này có thiết kế hai ống khói giảm thanh, nhìn từ xa trông nao nao giống một chiếc thuyền nhỏ đang lướt nhẹ trên mặt đường, nhìn gần nó như một chiếc thùng carton di động. Đó là một chiếc môtô Honda đời mới Razor rất hiện đại, với nhiều phần hộp trước và sau bao kín gần hết thân. Trên xe là một thanh niên cao to dáng người đậm vừa phải, đầu đội nón bảo hiểm che gần hết mặt, kính mát, hai vai anh rộng vừa lại càng gọn ghẽ và vuông vắn trong bộ jacket choàng qua người. Quần jean và giày bốt, xỏ găng tay da, và một balô được ném phía yên sau, chằng chịt dây buộc quanh chiếc yên.

Dừng lại trên đường, ghé vào quán nước, Long đang muốn dò thêm thông tin về một trường hợp lạ lùng gần đây được bàn tán. Chọn một quán cóc ven đường, quan sát đầu tiên, nó là nơi mở đầu một ngõ khá rộng nhưng lại ngoằn ngoèo chia rẽ nhiều khi càng đi sâu vào bên trong. Long dừng xe, bà cụ ngạc nhiên nhìn vào chiếc xe tựa như chiếc thuyền vừa đậu trước sân, rồi thấy một thanh niên tầm thước 1m80 cao to, tác phong nhanh nhẹn, anh vào trong quán ngồi. Long nói:

- Bác bán cho một chai nước khoáng!
Bà cụ đang loay hoay với đống tiền lẻ, ngẩng đầu lên nhìn Long và theo thói quen cụ đáp lại.
- Vâng, mời anh ngồi!
Ngồi nghỉ trong chốc lát, anh nhận chai nước từ tay bà cụ. Ngồi mở nắp và châm điếu thuốc, anh bắt đầu trầm ngâm. Tuy phần nội dung anh đã nắm bắt qua báo cáo của Phòng điều tra, nhưng trước một con đường khá rộng tại một vùng quê mới chuyển mình lên thị trấn như vầy, anh vẫn cảm thấy bỡ ngỡ.

Lát sau, anh bèn bắt chuyện với bà cụ bán nước.
- Thưa cụ, quanh khu này có nhà nào cho thuê hay không ạ?

Bà cụ đang rầm rì mải việc vặt, chợt dừng lại, hai con mắt bà nhìn ra phía hướng rẽ vào phố, vẻ mặt thoáng suy nghĩ.

- Ở đây nhà cho thuê thì nhiều.

Tìm cách lái vào câu chuyện, Long vẫn tìm ra lý do cho phần tiếp theo:

- Cháu có mấy đứa em họ lên thị trấn học, muốn tìm nhà nào yên tĩnh rộng rãi để thuê, để bọn nó ổn định chỗ ăn ở
- Ah, nhân tiện cụ là người dân ở đây, cụ biết chỉ giúp xem có chỗ nào tiện, rộng rãi lại yên tĩnh …
- Chà, chú không biết, thị trấn này rộng lớn, nhưng phần lại vắng người đi lại, nhà cửa xây lại không san sát nhau, có khi cách cả một khoảng đất rộng mới đến nhà kia, nên nhà thuê nào cũng khá rộng – Bà cụ trả lời rành rọt.

Không thể tìm được lý do nào sát hơn cho mảng điều tra của mình, anh mạnh dạn mở ra một hướng khai thác mới.
- Thế cuối phố này có nhà nào cho thuê không ạ, dù gì về cuối thị trấn cũng yên tĩnh và rộng hơn.
Bà cụ cũng khẽ giật mình, vừa suy nghĩ, nhưng có phần lảng tránh câu trả lời, bà lại ngẩng đầu lên nhìn về hướng đó suy nghĩ rồi trả lời.
- Tôi có nghe nói xa trong đấy có cho thuê …. À, nhưng tôi không rõ chú vào hỏi thêm.

Bà cụ lại vội cúi đầu và tập trung vào ấm nước và ly chén.

Nhận thấy khó khăn trong việc dò hỏi, ngày đầu tiếp cận khu vực của Long chưa mấy sáng sủa. Anh ngồi ít lâu rồi trả tiền. Lên xe, trở ra về trung tâm.

Đằng sau lưng, xa về phía cuối thị trấn, ngày hôm đó nhiều tảng mây xám đan xen để ló ra ánh mặt trời yếu ớt lúc hoàng hôn.

***

Là cảnh sát điều tra của tỉnh Phúc An, đã từng phá án nhiều vụ án ly kỳ ở độ tuổi còn khá trẻ, Hoàng Long – nhân viên trẻ của Đội điều tra sớm “nổi” trong đội ngũ cán bộ điều tra nhiều tuổi đời, anh đã được thăng bậc để từ một trinh sát trẻ thành đặc vụ. Nhân công việc đang trống tại Sở, anh nhận được tin báo của đơn vị điều tra bên tỉnh bạn về một hiện tượng kỳ lạ của một khu nhà tại tỉnh bạn. Đúng lúc khi nhận nhiệm vụ mới, anh vừa bước vào độ tuổi 29 gần 30, đẹp trai phong trần, bản tính hào hiệp, và thêm một ưu ái trong đơn vị là chưa có gia đình.

Do tình thế khách quan trong công tác điều tra, anh thuộc sở cảnh sát tỉnh bạn của tỉnh Long Hà được chỉ định vào nhiệm vụ điều tra cho tỉnh bạn, nhưng điều đáng ngạc nhiên là các cán bộ tại sở cảnh sát tỉnh Long Hà không bắt tay vào điều tra mà vẫn để ngỏ vụ việc trong vài năm trở lại đây.

Sự thật lại càng lẩn khuất, khi chính người dân ở thị trấn đấy lại không mấy quan tâm và bàn tán ra ngoài. Tình cờ có vài người từng ở tỉnh Long Hà sang tỉnh khác làm việc công tác, rồi thì những câu chuyện nói bên lề, đồn đại cũng một ngày kia đến tai các trinh sát. Sau vài tháng trời, sở cảnh sát tỉnh Phúc An bắt tay vào lập hồ sơ thảo về sự việc đang đồn đại đó.

Hồi lại năm năm trước, tại vùng Kiên Thành, khi chưa lên thành thị trấn. Khu nhà cuối phố là gia đình của Ông Trương Thế Tuyệt, và Bà Dương Mộng Hà. Gia đình trước đây ở vùng khác đến mua đất làm ăn sinh sống. Dạo ấy, gia đình ông Tuyệt bà Hà còn gian khó, họ chỉ cất được mái nhà cói trên thửa đất rộng gần 3000 m2, đất thì rộng nhưng căn nhà tranh của họ chỉ nằm gọn ghẽ phía sau, choán diện tích khoảng 200 m2.

Lần lượt những đứa con ông Tuyệt bà Hà ra đời. Ông bà có bốn người con, ba trai và một cô gái út tên Mộng Đào. Những người con trai và cô út lớn lên, gia đình họ như bao nhà khác trong thị trấn. Ông bà trước làm nghề nông từ ba đời, sau khi thành gia thất được hai bên họ tạo điều kiện cho đất dựng nhà. Nay ông bà chuyển sang làm nghề làm đồ đất và đất nung tại nhà. Các con trai lớn dần đến độ tuổi hai mươi lăm, còn cô út lúc này đã là thiếu nữ mười tám. Tuy sinh ra ở vùng quê, nhưng cô là một thiếu nữ đẹp khác thường với hình dáng thanh thoát thu hút. Với khuôn mặt trầm tư nhưng vẻ mặt cô mang một nỗi trắc ẩn. Có nhiều người đồn, cô út sinh ra vào một đêm mưa gió, đêm tối trước khi hạ sinh, trời mưa gió lớn đường đi ngập nước, cũng vùng này nửa đồng bằng nửa trung du cách đây hơn hai chục năm nơi đây càng vắng người. Nhà cửa thưa thớt, có khi xây cách nhau cả hai ba cây số. Điện về làng chỉ tập trung chỗ đình làng, bỏ lại toàn khu này chìm trong bóng đêm và ánh đèn dầu của người dân ở đây heo hắt. Đêm đó do trở dạ quá nhanh, bà mẹ không kịp được chuyển ra xã ngoài để sinh nở. Cô Mộng Đào chào đời trong hoàn cảnh thừa sống thiếu chết gian nan khốn khó – do tình thế tại nhà vắng vẻ thiếu đủ thứ phương tiện và người trợ giúp, thêm vào trời giông to gió lớn như muốn tranh giành sự sống của sinh linh yếu ớt sắp chào đời. Cô Đào sinh ra đúng sau nửa đêm.

Sau này, khi xem lịch và đi đăng ký khai sinh cho cô Đào, bà Hà có nghe thầy nói ngày đó xấu ngày và sinh ra đúng vào giờ rất xấu. Dù sao ở tuổi còn trẻ, bà Hà cũng cho đó là chuyện giải đoán và không mấy bận tâm nghĩ cũng tội cho đứa con gái phải sinh vào ngày không đẹp. Nghĩ cũng lành ít dữ nhiều, lời đồn đại nói qua như cơn gió thoảng, nhưng không phải vô duyên cớ mà những người già hay nói lại, nên bà chỉ viết năm sinh cô Đào và tên Trương Mộng Đào vào giấy khai sinh, coi như là chuyện bà muốn dần dần quên đi.

Cô Đào lớn lên ít giao du bạn bè, chỉ ở quanh nhà dọn dẹp và phụ cha mẹ và anh em. Thời sau khi sinh các con, ông Tuyệt bà Hà chuyển dần sang nghề buôn đồ đất nung và bắt đầu làm ăn có của ăn của để. Tuy ít giao du, và không được đến trường lớp học đến hết, nên chỉ sau bậc trung học, cô bé đã nghỉ học và từ đó ở nhà giúp cha mẹ. Càng vậy, người ta càng ít thấy bóng dáng cô Đào.

Thấm thoát vài năm sau khi cô Đào đã sang tuổi hai mươi, lúc này Đào đã trở thành một cô gái khác hẳn, dáng người thanh cao và đậm, ẩn chứa một sức thu hút. Không ít người đi xa làng làm ăn trở về không còn thể ngờ nổi nhà ông Tuyệt bà Hà lại có cô con gái thu hút lạ kỳ. Người quanh thị trấn đồn nhau trong những buổi nói chuyện tán non tán vượn, không ai có thể làm ngơ trước khuôn mặt trái đào và ánh mắt sâu thẳm của cô, nó hiện lên một nỗi trầm tư khó tả cùng ánh nhìn ma lực và cử chỉ e ấp như có lời. Từ dáng đi, dáng đứng, khi cô một mình trầm tư, khi vui buồn như hiện thân của một con người khác hẳn với tập tục nhà nông. Từ lúc sinh ra cô đã mang trong mình một tố chất kết hợp giữa trần thế và một thế giới khác …

Cô Đào ngày càng đẹp ra, tưởng chừng như không gì cản nổi sức thu hút mỗi ngày thêm mạnh mẽ nơi cô. Không ít trai làng chòm xóm thầm trông ngó bóng dáng cô Đào ra vào hằng ngày. Dù ít đi xa khỏi làng, cô Đào vẫn luôn được mọi người chú tâm, nếu ai từng một lần gặp hay nhìn thoáng thấy cô. Mái tóc dài lõa xõa che ngang khuôn mặt và phủ ngang tấm thân đầy đặn ngọc ngà. Dù thả tự nhiên hay xốc bay theo gió, nó luôn tạo ra sự kết hợp tuyệt vời bí ẩn thu hút của một người con gái đẹp. Thêm vào đó, cô lại rất ít nói, giọng nói trong trẻo nhưng không mang những tiếng nặng nề của tiếng bản làng. Nó lơ lớ khi ngân cao khi trầm như của một tiếng nói khác.

Nhiều đêm, đã từng có một số người rình mò ngoài bờ rào nhà ông Tuyệt bà Hà chỉ để trộm nhìn bóng dáng ra vào nhà của cô Đào. Bằng chứng là buổi sáng hôm sau, ông Tuyệt bà Mỹ luôn phát hiện những chỗ bị bứt cây lá, nơi hàng rào bị đu oằn ẹo sang một bên. Những kẻ nhìn trộm cô Đào không ngại ngùng đeo bám trên bờ rào hàng giờ chỉ để quan sát cô khi ra khi vào, khi lấy nước giặt quần áo bên giếng dưới ánh trăng. Nhìn cô xõa mái tóc, chải, gội và hong khô … và khi cô buông tóc trước ngực áo khi tắm giặt, làn da và màu áo trắng lấm tấm ướt ôm sát người quyện vào nhau tạo thành một mảng màu sống động tràn trề biểu cảm; những lúc tự nhiên như vậy, quang cảnh và người con gái khi đứng ngồi tạo ra một sự thưởng ngoạn kỳ thú của trần gian. Còn bên nhà trong, ông bà và các con trai lớn vẫn chăm chỉ với công việc thu xếp chất dỡ các thứ đồ đất, đếm đếm tính toán …

Khi lưới điện được kéo đến tận qua khu đất nhà ông, mọi thứ cũng bớt lại, vì đã có ánh đèn chiếu sáng, cổng ngoài có khi thắp một ngọn đèn nhỏ, và thế là chỗ ẩn nấp tuyệt vời để từ đó người ta nhìn cô Đào rõ nhất cũng không còn được an toàn. Tuy nhiên, không phải lúc nào nhà ông bà cũng thắp điện buổi đêm, phần vì đất quanh nhà ông quá rộng, không thể lắp đủ đèn điện chiếu sáng, phần vì ông bà cũng chẳng bận tâm thắp đèn đêm, tiết kiệm điện cũng là một lý do trong đó.

Phía sau khoảng đất nhà cô là một triền đồi núi cao, xanh đen thẳm từ màu xanh của lá cây, dù chưa có đường lên núi, nhưng tình cờ hướng ngay sau nhà cô nếu mở cửa phía sau có thể nhìn thấy một đường mòn nhỏ dẫn lên núi. Theo hướng nước chảy rỉ xuống lâu ngày xuống đã tạo ra một lối mòn ngoằn ngoèo lên núi.

Mọi chuyện bắt đầu kể từ khi ông bà cho sửa chữa lại căn nhà ngói tranh đã nhiều năm sinh sống. Do ông bà sau chục năm làm lụng buôn bán đã tích trữ được ít tiền của, và nay gia đình muốn xây cất lại căn nhà cho thêm khang trang.
***

Last edited by andy02; 07-28-2010 at 01:17 AM. Reason: bo sung, sua lan 3
Reply With Quote

  #2  
Old 11-28-2009, 09:32 AM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Default secret of a hounted house: Ch1:1 (1.2) Gia Dung

chương 1
1 (1.2)
***

Trở về khu trung tâm thị trấn, anh chọn một khách sạn nhỏ để tá túc. Trời đã chập choạng tối, khoảng 6g. Anh ghé vào Khách sạn Hải Vân số 15 đường Chu Quốc Trấn nằm ngay bên rìa trung tâm thị trấn trước khi đi vào bên trong, từ đây, theo anh nghĩ có thuận lợi là nếu đi về phía trái anh sẽ vào ngay trung tâm, nếu rẽ sang phải vào đường nhỏ anh sẽ ra khỏi trung tâm và dần dần đi đến khu vực nói trong hồ sơ.

Đến cửa khách sạn, người bảo vệ trung niên nhận xe và dắt vào nhà để xe. Anh xách túi vào trong đặt phòng. Đến quầy tiếp tân, một thanh niên trẻ hồ hởi chào anh.

Thoáng nhìn Long từ đầu tới chân, cậu ta nói
- Dạ, chào ông anh, trông ông anh như dân thị thành mới đến đây, anh đặt phòng mấy người hay anh đi một mình?
- Ở đây có phòng đôi, phòng đơn, phòng máy lạnh và phòng quạt, ngoài ra còn có phòng VIP. Tất cả các phòng đều có toa lét riêng, truyền hình cáp, internet, tủ lạnh.

Long trả lời:
- Em cho anh một phòng đơn, có máy lạnh ở càng trên cao càng tốt, có cửa sổ hướng ra mặt đường.

Long chọn phòng trên cao, vì anh muốn tận dụng vị trí ở trên để có thể tiện quan sát và ít bị ai dòm ngó.

Cậu thanh niên trả lời:
- Vậy em lấy cho anh phòng 406, trên lầu, vì trên lầu 5, 6 đang có người thuê, từ lầu 4 anh có thể đi thang bộ hay thang máy lên tầng thượng. Và theo ý ông anh, phòng này có cửa sổ và ban công nhìn ra đường.
- Ừ, vậy lấy đi. – Long trả lời
- Anh cho em lấy giấy tờ tùy thân để đặt phòng. – Cậu thanh niên nói tiếp.

Mở ví lấy thẻ căn cước đưa cho cậu thanh niên, lúc này anh mới có thêm thời gian để quan sát nội thất của khách sạn này. Không gian cũng rộng vừa phải bằng hai mặt tiền nhà gộp lại, quầy tiếp tân bố trí gọn tại góc trái, đằng sau là cầu thang bộ, dịch vào vài mét là thang máy, giữa phòng là chỗ đi lại, bên phải là một bộ salông nệm sạch sẽ, bên ngoài chắn kính, từ chỗ ngồi bàn ghế salong có thể nhìn ra đường phố. Trên bàn salong có một bình hoa tươi, một bộ tách trà và ly uống nước, phía trên tường treo một số hình vẽ và hình chụp phong cảnh phố núi, một vài hình nghệ thuật đen trắng bán khỏa thân kín đáo của một nghệ sỹ nào đó. Bên tường chỗ quầy tiếp tân, là các tranh vẽ hình tả thực kiểu như bàn ăn, bình hoa, những người rối… Cảm nhận của Long, dường như người bài trí cho sảnh chính của khách sạn này không theo một trường phái nào hết, mà là thấy gì hay vui mắt trang trí kiểu hỗn tạp. Nhưng so với những tiêu chuẩn khác, anh cho rằng khách sạn này cũng rất đẹp và tiện nghi nhất là tại một thị trấn miền núi như nơi đây. Phía dưới là hầm để xe và một cầu thang nhỏ đi lên chỗ anh đứng và quầy tiếp tân.

Được một lát, cậu thanh niên nói:
- Dạ, xong rồi, em đặt cho anh phòng 406, đây là chìa khóa phòng, khi cần anh cứ gọi số điện thoại nội bộ trong khách sạn, sẽ có người trả lời … dạ mời anh lên phòng. – Cậu nói và trỏ tay về phía thang máy.
- Cảm ơn!.

Xong anh xách túi ra phía thang máy, buồng thang máy nằm cạnh cầu thang bộ lên lầu. Bước vào trong, nhìn bảng số các tầng, anh nhận thấy khách sạn này có đến bảy lầu và một sân thượng. Đến lầu bốn, thang máy mở ra anh đi rẽ trái ra hướng mặt tiền hướng ra đường đến phòng 406. Trong phòng, mọi thứ trang trí và nội thất tạo cảm giác ấm cúng lịch sự, đúng như lời cậu thanh niên nói, khách sạn này tiêu chuẩn đạt trên một sao, theo anh phỏng đoán là vậy. Anh tung chiếc ba lô lên giường, - nói là gọn nhẹ nhưng nó cũng to kềnh đến hơn 20 kg, vì anh phải mang rất nhiều thứ theo trợ giúp, ngoài quần áo và vật dụng cá nhân. Ngồi nghỉ một lát rồi mở lấy đồ ra. Thoạt tiên, anh xếp quần áo, treo quần áo vào mắc áo trong tủ, đem một số bộ đồ cạo râu, mỹ phẩm vào trong toa lét. Sau đó, anh cẩn thận cất kỹ những thiết bị phục vụ cho công việc vào tủ, máy tính xách tay, máy chụp hình, ống nhòm … giấy tờ và một bộ hồ sơ. Khẩu súng lục K54 và vài băng đạn, thêm nữa một con dao găm Thái, lấy ra, đứng nhìn rồi ngẫm nghĩ tìm chỗ kín đáo để cất chúng. Long sực nhớ, còn một số dụng cụ nhỏ anh vẫn để trong thùng xe dưới nhà. Xong xuôi, nhìn đồng hồ cũng đã gần bảy giờ, Long đi tắm rửa thay quần áo, và tính sẽ ra ngoài ăn tối.

Đêm nay trời trong thanh gió mát, trăng sáng vằng vặc, nằm cách xa thị trấn chừng vài cây số, trở về khách sạn sớm, Long bắt đầu nghiệp vụ chuyên án.

Cầm trên tay cuốn “Chuyên án Nhà chủ hộ Trương Thế Tuyệt, Ấp 4, khu dân cư số 3, thị trấn Kiên Thành, huyện Kiên Thành, Tỉnh Long Hà”. Châm điếu thuốc, anh lần giở lại cuốn tài liệu chuyên án của gia đình ông Tuyệt bà Hà. Từng trải qua trên chục vụ án đa dạng và phức tạp, nhưng tất cả chỉ liên quan đến vi phạm kinh tế và tội phạm, Long nhận thấy còn nhiều mảng chưa biết khi anh đột ngột được chuyển sang điều tra một vụ án mang nhiều tính phức tạp và kỳ lạ đan xen. Bởi cũng lẽ đơn giản, anh là cán bộ cảnh sát không thuộc địa phương này, sẽ có đánh giá khách quan hơn so với đồng nghiệp tại đây. Với tố chất là một sỹ quan cảnh sát mưu trí và có óc phán đoán đôi khi sáng tạo và ngoại hình tốt có thể dễ cải trang hòa nhập thành dân thành thị hay dân đi phe để nhập cuộc, tổ đặc vụ đã mạnh dạn đẩy Long vào một loại hình mới.

Từ gần một năm trở lại đây, theo nhiều nguồn tin, Sở cảnh sát nhận được rất nhiều thông tin mất tích đầy bí ẩn của một số nạn nhân, mà trong số họ ít nhiều đã từng được thấy có mặt tại gần nhà ông Tuyệt bà Hà.

Thêm một yếu tố nữa đẩy vụ việc lên mức đau đầu hơn, ông Tuyệt bà Hà theo hồ sơ đã mất cách đây ba năm do bệnh già chết tại nhà, và hai con trai lớn của ông bà cũng mất do bệnh tại nhà một năm sau đó. Theo hồ sơ khai tử, tất cả đều được con gia đình khai báo lại và không có dấu vết khác. Nguyên nhân cái chết của bốn người đều có tình tiết giống nhau, chết tự nhiên do ngừng thở. Hai người con trai là Trương Thế Toàn và Trương Thế Tục – theo hồ sơ pháp y – tuy tuổi còn trẻ ở tuổi hai mươi chín và hai mươi sáu nhưng trước khi chết có dấu hiệu thân thể kiệt quệ và cũng ngừng thở.

Sau lần lượt bốn cái chết khó hiểu, gia đình họ chỉ còn người con trai Trương Thế Tạ cũng đã hai mươi bảy tuổi và cô Trương Mộng Đào hai mươi ba tuổi. Trong vòng chưa đầy một năm, bốn đám tang lần lượt diễn ra, của cải trong nhà cũng đã hao hụt một phần do công việc kinh doanh của nhà tạm dừng vì chuyện tang tóc đến quá bất ngờ. Và một lẽ khác, nhà họ mất dần những người lao động chính trong nhà. Việc buôn bán đồ đất đành bỏ dở. Trước cửa ngoài treo một bảng nhỏ “Nhà cho thuê”. Anh Tạ cũng dần dần không lui tới nhà, mà sang khu vực khác sinh sống làm ăn. Thỉnh thoảng anh Tạ quay về nhà để giải quyết cho những trường hợp khách đến thuê nhà. Cô Đào cũng đi nơi khác.

Tuy vậy, – theo hồ sơ ghi nhận– người ta cũng thấy cô Đào đi bộ trở về nhà vào buổi tối, rồi trời chưa sáng lại thấy mất dạng. Khách đến thuê nhà cũng là một điều phức tạp của vụ việc. Nhà tuy để biển cho thuê, nhưng ít thấy có khách thuê là gia đình riêng, hay học trò. Mà chỉ là những người vãng lai nam. Thời gian thuê nhà cũng là điều bận tâm. Dù cho thuê nhà, nhưng người ở thưa thớt và thời gian thường không quá một đến hai tháng, sau đó, thấy nhà lại vắng vẻ và lại có biển treo lại “Nhà cho thuê”. Căn nhà của họ càng trở nên vắng vẻ và khó hiểu, không khí không còn vẻ xum tụm như thời ông Tuyệt bà Hà còn kinh doanh chứa đồ đất. Nay bốn ngôi mộ được đặt đơn sơ gọn ghẽ tại phần đất sau nhà của họ. Đèn ngoài cổng vào cũng không còn sáng thường xuyên, từ ngoài nhìn vào chỉ heo hoắt một hai bóng đèn trong phòng khách thuê. Và phía sau, tại cổng đi vào phía phòng cô Đào, không bao giờ thấy sáng đèn.

Dù là thị trấn, nhưng khu vực này còn quang tạnh, nhà nọ cách nhà kia ba bốn trăm thước, trên đường lộ chính của thị trấn, đi vài đoạn mới có cột đèn. Nhà cô Đào lại lượn vòng vèo ra phía sau thị trấn đi vào phần đồi núi và không có đèn đường. Vượt qua dãy núi và rừng bao quanh đó sẽ sang địa phận tỉnh Phúc An. Cứ từ chiều khoảng sáu giờ trở đi, toàn khu vực nhà này và khu lân cận chìm dần vào bóng đêm.

***
Reply With Quote
  #3  
Old 11-28-2009, 11:44 PM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Default secret of a hounted house - chapter 1 - 2 (2.1) Gia Dung

.. secret of a hounted house - chapter 1 - 2 (2.1) Gia Dung
***

2- Yêu nữ xuất hiện

Sáng nay, Long dậy sớm hơn mọi ngày, đi xong vài bài võ công đơn giản, anh nhanh chóng thay đồ ăn mặc như một khách đi liên tỉnh.

Có lẽ sau phần sơ bộ vụ án, thêm nhiều suy tư mới, Long dậy sớm, đặt bữa sáng tại phòng, chỉ một lúc anh đã ăn xong bữa điểm tâm và dùng cà phê sáng; ngồi trầm ngâm một lát anh tính chuyện tiếp cận ban đầu khu nhà. Anh xuống lầu ra quầy tiếp tân giao chìa khóa.

Một thanh niên đang lơ mơ ngủ, khi thấy Long, cậu ta nhanh nhẩu chào anh, và lên tiếng:
- Dạ anh trả phòng hay gởi chìa khóa ạ?
- Cho anh gởi chìa khóa. Àh, phòng 406.
- Vâng – rồi cậu ta nói tiếp như để xua đi cơn buồn ngủ, có lẽ Long đi sớm quá nên chưa đến giờ hết ca trực.
- Anh đến đây nghỉ chơi, hay đi công tác ah?
- Ờ …! Anh đến tỉnh này thăm ông bác họ. Anh cũng vừa đổi việc làm nên rỗi rãi mấy ngày, tranh thủ đi du lịch rồi thăm họ hàng, chưa biết bữa sau xin việc lại có rảnh không để mà đi chơi.
- Vậy là có thể anh nghỉ lại lâu, phải không ah? – cậu ta tỏ vẻ hớn hở trong câu hỏi. – nếu anh ở khách sạn chỗ em dài ngày thì ở đây sẽ có giá đặc biệt.
- Thế hả - Long vờ hỏi – giảm bao nhiêu?
- Dạ 30% của giá phòng nếu anh nghỉ từ ngày thứ ba trở đi, nhưng chủ khách sạn sẽ hết ngày nào tính tiền phòng ngày đó vào sáng hôm sau, và cứ thế anh vô tư đi và về.
Trông thấy vẻ bảnh trai hào hoa của Long, như tìm được ý mới, cậu ta nói tiếp:
- Ngoài ra, chỗ bọn em còn có nhiều dịch vụ đặc biệt khác, nếu anh có yêu cầu, lúc nào cũng có sẵn, … Này, em nói ông anh nghe, ở đây bọn em biết nhiều cô trẻ đẹp hấp dẫn lắm … - Nói đoạn, cậu thanh niên lại mải mê khoác lác quảng cáo cho dịch vụ kín của khách sạn này.
Đang giữa cơn thao thao nói về loại hình này, cậu ta bị Long ngắt lời:
- Thế à, hay quá, nhất định anh sẽ nhờ chú em tìm cho một cô.
- Ah mà để hôm sau, anh bận chút việc phải đi bây giờ.
- Này, nhân tiện cho anh hỏi đường vào thị trấn Kiên Thành còn xa không, đi xe máy thì hết bao lâu.
Cậu thanh niên chau mày suy nghĩ rồi trả lời:
- Ối, tưởng gì, cái huyện Kiên Thành mới lên thị trấn đó ah? Anh đi xe khoảng hai mươi phút. Mà anh mà lái con mô tô hôm qua em thấy, loại xịn bốc như vậy anh đi nhanh chỉ hết chưa đầy mười phút.
- Gọi là thị trấn chứ nó vắng người lắm, mà trong đó buồn lắm, không bằng ngoài này đâu.
Long lại hỏi tiếp:
- Anh định đến nhà ông bác mới xây nhà ở khu phố hai àh không… khu phố 3, thế có dễ tìm nhà không.
- Khu phố 3 thị trấn Kiên Thành à? Hôm qua anh đến đây bằng đường Quốc Lộ 14, từ đường Quốc lộ 14 , anh rẽ vào con đường lớn Lương Thế Học để vào thị trấn như anh đã biết, đường Lương Thế Học đi vào trung tâm thị trấn, bên cạnh trung tâm thị trấn khách sạn Hải Vân anh đang đứng đây, giờ anh chạy ra lại đường Lương Thế Học trở lại và cứ đi thẳng mãi sẽ đến Khu phố 1, Khu phố 2, Khu phố 3. Khu phố 1, 2 còn đông, khu phố ba là hết thị trấn, ở đấy vắng người lắm nhà cửa thưa thớt, em cũng không rõ. – cậu ta trả lời tiếp.
- Thôi được rồi, để anh đi về rồi gọi em, nhờ mấy chuyện kia sau … vậy nhé.
Cậu thanh niên lại mừng rỡ:
- Dạ vâng, anh cứ yên chí, em chọn cho, bảo đảm hết chê.

Nhân lúc này, một người trông già hơn mở cửa khách sạn vào, có vẻ cũng muốn hóng chuyện, cậu thanh niên hét to đến nhân viên kia:
- Phòng 406, khách ra ngoài, chú lấy giúp chiếc xe môtô gởi chiều qua!
Long nhận xe môtô người nhân viên dắt ra, anh lên xe và lái về hướng đi vào thị trấn.

Lao xe đi khá nhanh trên đường thị trấn, anh đã qua vị trí quán bà cụ bán hàng lúc nào không hay. Anh đang đi vào thị trấn. Giảm tốc độ, anh chú ý quan sát khu vực mới. Toàn cảnh là đường bộ xa, và các khoảng đất trống chưa có nhà xây, cứ khoảng vài chục giây phóng xe là anh qua một căn nhà.

Với tốc độ đi trung bình vậy, khoảng hai mươi phút sau, Long đến gần nơi ghi trong vụ án. Đột ngột chuông máy di động của anh gọi. Long dừng xe mở máy nói chuyện, thấy cấp trên gọi chỉ đạo.

- Alô, trinh sát số 03 nghe chỉ thị - Long trả lời máy

Từ đầu kia, giọng một người cán bộ vang lên,
- Từ Tổ trinh sát, sáng nay, nhiệm vụ của anh quan sát toàn cảnh tại khu vực gần khu nhà, chưa vội tiếp cận vào bên trong và lấy tin tại khu vực gần đấy.
- Khi cần có hỗ trợ, anh gọi số khẩn cấp, sẽ có thêm hai trinh sát khác đến kịp thời. Tổ sẽ luôn theo sát anh. – giọng nói đàn ông vẫn tiếp tục phát ra bên máy.
- Rõ, thưa chỉ huy – Long đáp, và ngắt máy.

Tổ của anh lúc nào cũng có vài bạn trinh sát hỗ trợ, nhưng anh không được biết trước tên, có khi là người cùng đơn vị, có khi là tổng hợp của nhiều đơn vị các tỉnh khác. Để đảm bảo tính mật, dù cho các trinh sát có nhận ra giọng nói của nhau cũng không được xưng hô tên trong khi làm nhiệm vụ. Sau khi kết thúc vụ án, các bạn đồng nghiệp mới họp nhau gặp gỡ và trao đổi thêm. Và việc những trinh sát hỗ trợ nhau, không ai biết rõ người kia đang ở đâu. Mỗi người được phân bổ trú tại những nơi khác nhau, có khi rất gần mà họ không hay, người quen hay người lạ luôn để mắt đến nhau; một tổ trinh sát cho một vụ án thường không nhiều có khi hai ba người, có khi nhiều hơn tùy mức độ và quy mô vụ án, tất cả hợp thành một thế trận kiểm soát và hỗ trợ lẫn nhau. Đề phòng trường hợp đối tượng biết hết mặt các trinh sát, sẽ tìm cách trả thù chung, hay trường hợp khác, chính một số các trinh sát cũng sa ngã hay hành động đơn lẻ ngoài sự chỉ đạo của cấp trên. Trong những vụ như vậy, các trinh sát chỉ biết mã số và số gọi khẩn cho đồng nghiệp của mình.

Một mặt khác, do tình hình vụ phức tạp của các vụ điều tra kiểu chuyên án này, nên việc cử trinh sát giả dạng thường dân sẽ hay hơn những việc bao vây công khai do vậy hung thủ có thể phát giác và bỏ trốn, thậm chí xóa hết dấu vết và hủy bỏ hành tung mà tháo chạy sang khu vực khác, như vậy tình hình càng thêm rắc rối.

Đang mải thoáng qua những suy nghĩ đáng buồn cười, Long tủm tỉm cười chợt nghĩ khi giữa hai trinh sát đã nhận ra giọng của nhau, muốn đùa giỡn một câu cũng không được, nên nhiều khi kết thúc nhiệm vụ, vụ việc được sáng tỏ, họ gặp mặt nhau trao đổi lại, vừa thấy càng nhiều thứ thêm buồn cười. Trong chốc lát, chiếc mô tô kiểu dân du hí đã đưa anh cách khu vực đúng trong vụ án chỉ còn 300 m nữa.

Thoáng nhìn, là một khoảng đất khá rộng nằm ở đoạn cuối, bên ngoài có hàng rào cây cao trên đầu người bao quanh. Bên trong căn nhà kiểu ba gian nằm lọt thỏm phía sau, từ phía sau là đỉnh đồi núi xanh đen thẳm. Nhìn lên và phía xa, núi không cao mấy nhưng có những tảng sương lờ mờ không thể xác định là mây hay sương hay khói từ phía dưới. Từ trên cao mà quan sát, cuối khu đất là đường mở lên núi, sau núi – theo địa đồ anh đã xem qua – là một khoảng rừng nhỏ và dòng suối ngăn cách sang bên kia là một dãy núi khác trước khi sang khu vực biên giới.

Đứng một mình dưới trời sáng sớm còn chưa kịp có nắng lên, Long cảm thấy thiên nhiên quá mạnh mẽ, anh thoáng chút rùng mình khi làn gió mát đi ngang và trước mặt là khoảng rừng rậm xanh đen thẳm.

Thoáng nghĩ, Long cười nhạo rồi nói lẩm bẩm:
- Ái chà, từ đằng sau nhà, tội phạm mà lẻn lên núi, có tìm chúng cũng hơi bị gian nan đây …!

Anh giả làm người đi lạc đường đi vào cuối phố, dừng xe và quay trở ra, anh chú ý tìm hàng quán đâu đó. Long phóng xe trở ra thêm một đoạn.

***
Reply With Quote
  #4  
Old 11-29-2009, 06:40 AM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Default secret of a houted house in suburban - chapt 1: 2(2.2) Gia Dung

secret of a houted house in suburban - chapt 1: 2(2.2) Gia Dung...
***
Khi vừa quay đầu xe lại đi khỏi chừng hai trăm mét, anh định tăng tốc cho xe trở ra, chợt theo cảm tính anh thấy có ai đó đang nhìn mình từ phía tay trái bên phía một nhà chòi nhỏ. Quay sang nhìn, anh thấy một bóng cô gái cao ráo thanh thoát vội quay mặt cúi xuống sau khi nhìn anh. Mái tóc buông xõa tự nhiên che hơn nửa khuôn mặt thanh tú nhưng khá buồn làm anh không thể nhận rõ hơn. Cố gắng quay lại khi xe vụt qua cô gái đó thì bóng dáng cô gái trong áo trắng và mái tóc xõa lềnh bềnh hai bên vai vội thụt lại và mất dạng phía sau căn nhà chòi.

Theo cảm nhận ban đầu, Long nhận định rằng đó là một quán cóc nhỏ ven đường, có một chiếc bàn nước và vài chiếc ghế xiêu vẹo, anh không thấy có người ngồi. Tuy nhiên, sức thu hút của cô thiếu nữ kia cũng khá ấn tượng trong suy nghĩ của anh. Anh cho xe chạy tới một đoạn xa. Dừng lại và lui xe vào một góc anh đứng suy nghĩ tình hình.

Phải chăng với cá tính của một chàng trai chưa lập gia đình, cộng với bản tính chút đào hoa, đã thôi thúc Long nên quay lại quán đó. Một phần vì lý do công việc, anh đang cần lấy thêm tin tức. Đã từng tốt nghiệp Học viện cảnh sát, anh đã trải qua công tác đào tạo trinh sát. Một chút tình thế cũng đã khiến anh phải nghi ngờ.

Nhưng hỡi ôi, trái tim chàng thanh niên đào hoa kia cũng reo rắt muốn quay lại để có một dịp chiêm ngưỡng bóng hồng kia. Có những thời điểm, giữa công việc phận sự và tâm tư tình cảm riêng, thật khó phân giải …

Dừng xe trước quán heo hắt, ngạc nhiên thay anh thấy cô gái kia không còn ở đây, thay vào đó là một phụ nữ trung niên đang ngồi trước bàn bán quán. Không khí thật sơ sài buồn tẻ.

Đành làm khách duy nhất trong quán, anh bước vào gạn hỏi:
- Quán sá sao vắng tanh vậy, thưa cô?
- Ah, mời anh ngồi chơi, quán cóc làng quê, lấy đâu đông khách, thế anh uống gì nào? – Bà chủ quán đáp
- Vậy cô cho em tách trà nóng, nửa gói thuốc và vài cái kẹo lạc.
- Vâng, anh đợi chút.

Ngồi quan sát, ngó ngang qua lại, anh vội bắt chuyện:
- Chẳng hay, cô là chủ quán này?
- Vâng, tôi bán ở đây?
- Ah, nhân tiện vừa rồi em chạy xe ngang qua đây thấy quán có vài người, hình như còn có một cô gái trẻ, giờ lại không thấy bóng cô ấy.
- Ah, có phải cô gái làm ở quán này hay người nhà cô?

Chủ quán làm vẻ lúng túng, và cố tìm cách trả lời:
- Nào có, chắc anh nhìn lầm, chỉ có mình tôi, ban nãy tôi đi vào trong nhà sâu trong vườn lấy nước, nên cũng không để ý.

Long cũng bán tín bán nghi, vì lúc nãy trời còn sáng chưa có nắng, sương khói cũng mờ ảo, ngẫm lại thấy một bóng ai mặc áo trắng, anh không nghĩ mình bị chói mắt mà chỉ không hiểu tại sao, trong đầu anh chỉ có một giả thiết, có ai đó đang theo dõi anh từ khi hướng ra khỏi căn nhà. Đầu anh mơ màng những cảnh lơ mơ khó hiểu trong những bộ phim kinh dị giả tưởng mà anh xem, anh cũng thóang đi qua suy nghĩ về một chuyện huyền hoặc nào đó ngoài khả năng của người trần gian, nhưng hôm nay trời bắt đầu nắng gắt lên, cảm thấy hơi nóng bắt đầu lan tỏa ấm từ phía sau cổ áo, anh vội bỏ qua ngay suy nghĩ này và quay trở lại với khẳng định có cơ sở hơn là vội mải theo các suy nghĩ đó. Anh cười đáp lại:
- Vâng, có lẽ em hơi hoa mắt.
- Em đi đường xa thế này, cũng chẳng mấy khi nhớ chuyện gì
Chị chủ quán đáp:
- Thế chú từ đâu đến, tìm nhà nào mà sao lại vào tận cuối thị trấn
- Ở đây vắng người lắm, tôi bán hàng nước, cả ngày cũng chỉ độ trên chục khách
Nói đoạn chị nhép miệng, không đợi người khách trả lời, chị buông tiếp những lời như đã nằm lòng:
- Tôi bận ông nhà và mấy đứa nhỏ, không đi đâu xa được, chứ chú xem buôn bán thì phải đi lấy hàng ở xa rồi ra chợ huyện.
- Cứ ngồi ở cái quán cóc này, ngày chỉ được chừng vài đồng đủ tiền chợ
Rồi chị lại nhép miệng:
- Tôi cũng định đi bán hàng ở chợ huyện, mà mãi vẫn chưa được. Đi buôn chợ huyện là phải mất vài ngày, độ hai ngày là ít nhất, từ đây đón xe lên huyện đã nửa ngày, nghỉ lại và mua hàng rồi lại thuê xe chở về, đàn bà có gia đình và con nhỏ, mà bỏ đi như vậy thì việc nhà cơm nước không có ai lo liệu. Giá phải như nhà có điều kiện thì đã có người làm, tôi có thể yên tâm mà đi buôn chợ huyện, còn đây ông nhà tôi chỉ sáng dậy uống trà rồi mải đánh cờ tướng cũng hết ngày, chồng con mà không kiếm được tiền phải vợ nuôi thêm làm gì khấm khá được …

Ngồi uống cốc trà, anh lại hỏi:
- Mà sao em thấy khu này cũng vắng vẻ, có điều gì khó nói lắm, cảnh vật hoang sơ, cũng không phải như vùng thị trấn.
Chủ quán thưa:
- Chắc chú từ vùng khác đến đây?
- Vâng, đúng rồi, em người vùng bên, đưa mấy đứa em họ sang tỉnh này học trọ.
- Àh – Chủ quán gật đầu
- Em đang tìm chỗ cho mấy đứa em họ trú để ổn định ăn học, ở đây chị có biết chỗ nào cho thuê.

Nói đoạn, dừng lại, Long để cho chủ quán suy nghĩ, mắt anh hơi liếc sang hướng khu nhà. Chủ quán chần chừ, hai mắt cũng tỏ vẻ bận tâm nhưng rắc rối, rồi lại hỏi:
- Sao, chú bảo tìm nhà cho mấy đứa em họ thuê à?
- Vâng – Long trả lời – ba bốn đứa con cái bên nhà hai ông hai ông bác, bọn nó cũng đang tuổi thi vào trung học hết.
- Đến bốn năm đứa cơ à? - Bà chủ quán hơi trố mắt tỏ vẻ ngạc nhiên
Long gạn hỏi:
- Tình cờ nãy đi qua em thấy nhà cuối đoạn này có treo biển cho thuê, chị có biết ở đó ra sao không à?
- Đông như thế thì không thuê được ở đây – Bà ta trả lời
- Tại sao ạ? Nhà có treo biển cần thuê mà? – Long nói ra chừng khó hiểu
Suy nghĩ một lát, chỉ nói tiếp:
- Ở đây chỉ cho thuê ít người, mà là nam giới
Làm vẻ ngạc nhiên, Long hỏi:
- Ô hay, tại sao ah?
- Ấy … đừng, à mà thôi, tôi cũng không rõ.

Băn khoăn một lát, trong tâm trạng hơi có vẻ ray rứt, chủ quán nói nhỏ:
- Tôi nói chú nghe, chú từ nơi khác lại đây, chú không nên tìm hiểu nhiều. Theo tôi nghĩ, ngoài thị trấn có nhiều nhà cho thuê, chú ra đấy hỏi cho tiện. Trong này chú … chú … àh chú không nên quan tâm nhiều.
- Dạ vâng, chị khuyên, em cũng thấy ngại, thôi để em trở ra ngoài tìm chỗ khác
- Chà, lo cho bọn em đi học vất vả thế đấy. Em đã đi hơn hai ngày rồi chưa tìm được chỗ thuê.

Thấy vẻ mặt đắn đo, nửa muốn nói điều gì, nửa lại ghìm lại, Long lơ ngơ nghĩ sang chuyện khác, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy hơi sởn da, hình như có ai đang nhìn mình, anh quay sang trái và thấy có một bóng áo trắng đang đứng quan sát anh và chủ quán. Cố quay lại để nhìn kỹ hơn anh thấy bóng đó đã lùi lại phía sau và mất sau lùm cây.

Nhận thấy có điều kỳ lạ, đó chính là cô gái lúc nãy đã nhìn anh khi chạy ngang qua, anh biết ý và tìm cách rút lui. Mọi việc anh đã nắm rõ sơ bộ trong hồ sơ, kể cả các đối tượng, tuy việc đến đây chỉ là phần nghiệp vụ điều tra. Nên anh đã sớm thấy một số khả nghi. Long tranh thủ trả tiền rời quán. Cố gắng vờ như là một người chịu nghe lời và tỏ vẻ sẽ bỏ đi sớm. Trong toan tính của mình, anh nghĩ đêm nay sẽ quay lại để dò tìm tiếp sự việc.

Chiếc xe môtô chạy một mạch thẳng ra đường cái, anh phóng xe ào đi làm bộ như người bỏ đi. Thật ra, đây cũng nằm trong ý đồ anh muốn tránh sự quan sát của ai đó có thể ẩn nấp đâu đây. Việc điều tra còn dài ngày, anh không muốn để bị lộ diện quá sớm.

***
Reply With Quote
  #5  
Old 11-29-2009, 07:41 PM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Exclamation Bi mat ngoi nha cuoi huyen - chuong 1: 2 (2.2) Gia dũng

Bi mat ngoi nha cuoi huyen - chuong 1: 2 (2.2) Gia dũng
..
***

Về đến cổng khách sạn - thực chất các trinh sát điều tra không được ở trong những nhà của cơ quan, vì đảm bảo tình tiết mật khi bị theo dõi ngược trở lại, anh chạy vào sân. Chỉ có người nhân viên giữ xe thấy anh lại về sớm, nhưng ông ta cũng không thắc mắc gì. Chỉ im lặng nhận xe và dắt vào trong nhà để xe. Có lẽ với tuổi đời già hơn, và công việc không mấy ưu ái, ông đã quen với sự im lặng hơn là việc huyên thuyên. Vào trong nhà, Long nhận thấy một tiếp tân khác đã thay ca cho cậu trai buổi sáng. Anh đi lên phòng. Trong thang máy, anh có thêm chút thời gian tổng hợp lại suy nghĩ ban nãy trên đường trở về.

Theo cảm nhận, có hai hướng giả thiết, người con gái bí mật ban nãy và người chủ quán có quen biết nhau, và người chủ quán đã giấu chi tiết này khi anh quay xe lại, vào quán ngồi. Vậy đằng sau tình tiết có người bí mật quan sát anh khi vào khu nhà và sự bối rối của người chủ quán là chuyện gì. Kết luận thì chưa thể có, nhưng trong hồ sơ báo cáo anh đã nắm chắc những biểu lộ về căn nhà này từ hai năm qua. Giả thiết anh bị chói mắt vì anh tin vào thị lực tốt của mình, hơn nữa anh đã hai lần nhìn thấy người đó.

Lên đến phòng, Long vội thay quần áo đi ngoài, miên man trong suy nghĩ cho hành tung đêm nay.

3- Đột nhập ban đầu

***
Đồng hồ trên tay Long đã chỉ hơn 9 giờ tối. Anh đã tiếp cận khu vực gần căn nhà chỉ còn khoảng vài ba cây số từ trước 7 giờ. Lảng vảng trong các quán cà phê và bi da, trong bộ y phục áo sơ mi sậm màu và áo khóac da, trên môi ngậm điếu thuốc, trên tay ba lô nhỏ đựng các dụng cụ, khẩu súng nhỏ và vài băng đạn anh để phía dưới ống quần, Long lượn lờ bên bàn bi da đánh vài đường cơ. Không ai có thể nhận ra một đặc vụ cảnh sát trong dáng vẻ của một tay du lịch bụi, đang giết thời gian bên bàn bi da.

Quán bi da dần dần thưa người khi các nhóm thanh niên đã mỏi mệt từ những đường cơ mải miết từ chiều đến giờ. Trong căn phòng không rộng lắm, ánh đèn sáng vừa đủ và khói thuốc bay lượn lờ là cảnh tượng quen thuộc của các quán sá loại này. Bên góc bàn, chị bán hàng buồn thiu im lặng đang tính toán lại số tiền thu được từ các bàn bida và cà phê thuốc lá từ cả ngày nay. Tâm trạng uể oải, buồn ngủ, chị chẳng buồn để mắt đến còn bao nhiêu khách hàng. Những câu hỏi thường nghe là mở thêm bàn và lo đặt bàn, chuẩn bị các cây cơ, chị chỉ ngẩng đầu lên nhìn quanh khi có ai đó gọi tính tiền, hay gọi thêm cà phê thuốc lá, sau đó lại im lặng chúi xuống cuốn sổ trên tay ghi ghi chép chép.

Từ bàn bên, còn lại hai gã thanh niên vẫn mê mải thi thố nhau. Hai gói thuốc đã xé, nhàu nát chỉ còn một hai điếu, đằng sau vài ba chiếc ly đá và bình trà. Có vẻ hai gã này đã đánh được chừng hai ba tiếng; nhìn lên bảng ghi điểm, những nét gạch ngang chéo đan dọc ngoằn ngoèo, ngang nhau. Kết quả của cuộc thi thố của hai tay cơ chưa ngã ngũ, một gã vội la lên:
- Áh, hề hề, ông anh không may rồi, sao lại thả cho em về đích thế
- Ôi đéo mẹ, tao lỡ tay, phí quá, thắng đến nơi mà còn trật – gã kia nói luôn
Gã trẻ hơn lại cười khoái trá nói tiếp:
- Vậy thì hôm nay ông anh lo tiền đáp tàu nhanh rồi -
- Ùh, chẳng mấy khi được anh bao, chẳng phải em phải trả cho anh hai ba hôm nọ chứ?
- Phen này em sướng rồi ha ha ha…
“Huỵch” tiếng thục cơ của gã trẻ hơn vừa đánh xong, quả bi a lăn đã trúng bi kia và giúp gã về trước một điểm ở tình thế hai bên so kè ngang nhau đến phút chót.
Tức khí, gã già hơn quật lại, ít nhiều cũng lấy thể diện:
- Hừ, bữa nay anh mày không may,
- Nhưng hai ba hôm nữa lại thi nhé, đừng có đánh bài lẩn …
Gã kia đáp lại:
- Ấy, sao anh nói thế, em may mắn hôm nay thắng được anh, chứ có lẩn tránh bao giờ
- Ông anh ăn năm bảy trận hôm nọ, cũng hưởng đến ngất ngưởng rồi … Bữa nay phải để cho thằng em này một bữa ông anh bao lại chớ, khà, khà, khà – nói đoạn gã cười khoái chí.

Long nhìn thoáng qua cuộc thi đấu của cả hai gã và hiểu một cuộc thi cơ ăn gì đó, rồi anh bỏ ra quầy, nhanh chóng trả tiền bàn bi da sau những đường cơ vô thưởng vô phạt của một người ra vẻ đang trầm ngâm thưởng thức trình độ của mình tiến bộ qua từng cú giật cơ.

Ra đến cổng quán, nhìn quanh thấy bốn phía đã tối, đèn đường chiếu sáng từng khu vực nhỏ để lại từng khoảng sáng khoảng tối chạy dọc dài theo con đường. Nhận thấy không có nhiều người chú ý, anh bước nhanh tiến về phía khu nhà. Chỉ còn khoảng mười phút nữa anh sẽ đến cổng nhà. Nhiệm vụ tối nay là đột nhập vào khu nhà và trở ra trước khi trời sáng, sẽ đóng vai của một kẻ đi chơi khuya đang cố tìm một quán ăn đêm và trở về khách sạn trước tám giờ sáng.

Khi đến cổng bên ngoài, anh lẻn ra phía sau tường, chọn góc khuất, đeo găng tay và trèo qua tường. Bay xuống tại cuối góc vườn, anh chuẩn bị những dụng cụ cần nhất cho việc đột nhập, đèn pin một bên, súng đã lắp đạn, bên túi kia là một xâu chìa khóa và các thanh kích để mở cửa.

Gian nhà ba gian bên ngoài rộng rãi nhưng đêm nay không có ánh đèn. Có lẽ thời gian này chưa có người đến thuê. Phía trước bãi để xe, trên có mái tạm che mưa, không có một chiếc xe nào, ngoài những vệt dài bánh xe để lại hướng chạy vào trước cửa và đan ngoằn ngoèo ra phía cổng ngoài. Đến gần phía góc cửa lớn, anh vội nhận ra căn nhà xây cất theo kiểu cổ điển kết hợp hiện đại gần giống một kiểu nhà nghỉ ở ngoại ô. Có cổng chính, và đằng sau là hai dãy cửa sổ. Từ tầng một, nếu nhìn lên, trên lầu còn có những cửa sổ khác, chi tiết đáng chú ý cửa sổ trên lầu không có song sắt bảo vệ, bên trong cửa kính những tấm màn treo rủ kéo ngang cửa sổ. Dường như căn nhà còn có một gian trên cùng nhỏ thu gọn, có thể là nơi để đồ đạc hay gian thờ.

Đi vòng ra phía sau là một nhà kho, vẫn còn đó dấu tích của những bình lọ sứ và đất nung là những mảnh vỡ vứt bừa bãi trên đất. Tất cả mang một màu đen đục của bùn đất và bụi. Từ một góc là một gian nhà mái tranh lợp tạm không cửa, một vài dãy bình và nồi đất xếp đống bỏ một góc. Quang cảnh có thể cho hồi tưởng lại chuyện trước đây công việc làm ăn kinh doanh của gia đình này, và trước đó nữa là việc sản xuất đồ đất tại nhà kho nhỏ này, người ta có thể nhận ra nơi đây làm ra các bình lọ đất của gia đình. Sự huyên náo vốn có thể tưởng tượng ra ngày nào nay chỉ còn một không gian tĩnh mịch, bỏ hoang không có bàn tay người chăm sóc quét dọn, những cột trụ gỗ xiêu vẹo, các tấm lợp tạm nghiêng ngả. Trong bóng đêm, cảnh vật tại đây còn thậm tệ hơn khi vắng đi không khí sinh hoạt hằng ngày, trả lại cho không gian nhỏ quanh vườn là tiếng kêu rỉ rả của đám côn trùng, dế và ếch nhái, thằn lằn … những loài sinh vật nhỏ kia đang thay nhau tạo nên một bản nhạc vắng bóng người ảm đạm muốn chán ngán.
...
Reply With Quote
  #6  
Old 11-30-2009, 06:28 AM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Default secret of a hounted house in suburban- chap 1: 2-3 4 (4.1) - Gia Dung

secret of a hounted house in suburban- chap 1: 2-3 4 (4.1) - Gia Dung
...

Từ hai bên cánh tay và gáy, Long cảm nhận cái lạnh của từng cơn gió thổi qua. Nhìn ngang sang phía phải, không xa cách chỗ anh đứng bên gian nhà chính là những lô nhô mái của những ngôi mộ gia đình. Anh cũng không khỏi tiếc cho những đám tang liền kề nhau – khi anh chợt nhớ lại hồ sơ của vụ án – một thoáng đăm chiêu và suy nghĩ. Thời gian đêm nay còn rất nhiều, nhìn đồng hồ một lần nữa anh mới thấy nó chỉ 9g30 tối. Đêm nay, liệu anh cần thiết nên lục lọi tất cả mọi thứ tại đây hay không, kể cả đến xem những ngôi mộ đằng kia … Trên một khoảng đất rộng hơn hai ba ngàn mét vuông, phía trước nhà là con đường thị trấn chạy đến đây thì không còn rẽ đi đâu nữa mà dẫn ra những bãi đất bỏ trống, phía sau là dãy núi. Trong màn đêm, ngọn núi sau nhà càng đen thẳm hơn.

Lần theo lối mòn nhỏ len lỏi giữa những đám cỏ cao ngang ngực người, Long đi về phía những ngôi mộ. Đến nơi, đếm, anh thấy có đến bảy tám ngôi mộ nằm kề sắp xếp cạnh nhau thành hai hàng. Mỗi ngôi mộ đều được xây cao bằng bê tông, bên ngoài lát gạch xanh, hồng lợt, trong đêm tối anh không thể nhìn rõ màu nhưng cũng nhận ra vì chúng không tối xầm như màu đất và bùn chung quanh. Trước mỗi ngôi mộ có một tượng chạm khắc nhỏ, hình thù gì anh cũng chưa thể hiểu, trông đại loại như những tượng bán thân nửa người nửa loài kỳ lân có tóc. Đáng chú ý ngôi mộ nằm sau cùng chính giữa rất lớn, có một cửa nhỏ bằng gỗ, nhìn kích thước nếu mở ra thì một người lớn cũng có thể khom đầu chui vào đó. Bên ngoài đặt một ống khóa kiểu cũ có xỏ thanh ngang. Lấy đèn pin nhỏ ra, bật sáng, anh khéo léo không lia luồng ánh sáng bất cẩn lên trời hay chiếu ngang dọc, vì trong đêm có thể ánh đèn chiếu sáng qua lại sẽ làm cho người từ xa chú ý. Chiếu đèn tập trung vào một ngôi mộ nằm gần chỗ anh đứng nhất, anh nhìn thấy dòng chữ “Trương Thế Toàn, sinh ngày …. Tại …., Mất ngày …”. Bia đá còn mới, vì những người này chỉ mới chết cách đây ba bốn năm. Nhìn vào cái tượng chạm khắc bên trên, một hình đầu người nhưng có mõm hơi dài ra như loài lân, tóc dài xòe ra, dù cho tượng chạm khắc nhưng hai con mắt bằng đá đen đục của nó như vẫn mở rộng nhìn chằm chằm vào người trước mặt, rõ ràng không thể nói tượng đá mà không hồn. Tượng có khuôn mặt vừa như im lặng của người, vừa như muốn nhe nanh há mồm của loài sư tử. Rồi thì khi lia đèn pin sang ngôi mộ bên kia, lại thêm một tượng nửa người nửa thú, bên dưới đề “Trương Thế Tục …”. Còn mộ bà Mỹ đâu, đằng sau bên trái, hình như đứng trước mộ của ông Tuyệt, chứng tỏ mộ này được chôn trước, có nghĩa bà Mỹ chết trước ông Tuyệt; tượng một con thú nửa người nửa lân, nhưng đó là hình như là một con cái thì phải, vì tượng bán thân bên dưới là hình dáng của một người phụ nữ ngực trần. Long đứng quan sát, trong đầu nảy ra ý nghĩ đây có thể là một thứ giáo phái gì đó chăng. Những điều mà trước đây anh rất ít thấy trong văn hóa trang trí nghĩa địa, hoặc nếu có ở đâu đó anh chợt nhớ lại mình đã từng xem qua báo chí hay phim ảnh tại Ai Cập hay Châu Phi, cũng có thể anh từng nhìn thấy hình thù kiểu đó nhưng loại khác tại Trung Quốc cách đây nhiều thế kỷ.

Tò mò, anh bước lại một tượng nửa người nửa lân trước mặt, đưa tay lên phủi những lớp bụi đã bám trên mặt tượng, có thể sau một thời gian dài phơi mình trong nắng gió và mưa, màu sắc thật của đá bị phủ che mờ đi. Cảm giác lạnh tại đầu ngón tay trỏ và tay cái chạy râm ran nhẹ trong người anh, nó truyền qua khủyu tay rồi lan nhẹ thẳng lên cổ, anh tưởng tượng nó đang lan nhẹ đến sống lưng. Trời cũng hơi lạnh, anh dám chắc vậy vì trước đó mấy cơn gió làm anh thấy lạnh. Đột nhiên khi chưa kịp buông tay, anh thấy cảm giác lạnh hơn nhiều lần khắp mặt và cổ áo. Hình như có một luồng gió lạnh hơn vừa đi qua đâu, rụt tay lại, anh nghĩ đó chỉ là gió lạnh thôi. Hai ngón tay anh đã vạch lên mặt tượng để lại một vết lằn nhẹ, chiếu đèn vào anh nhận thấy mặt đá đen xanh rất đẹp và trơn láng. Thầm khen ngợi cho ai đã dùng loại đá rất đẹp để tạc tượng và thêm nữa tay nghề người tạc ra nó cũng không kém. Nhưng sao trông kỹ, mặt tượng trông rất dữ và có vẻ sẵn sàng tấn công. Đột nhiên anh nghe tiếng vụt từ phía sau, vội quay lại, anh thấy một con chim, có thể là cú hay loại chim rừng hay đậu trên cây những chỗ rất cao, vụt cánh bay đi mất. Long cho tay vào túi lấy máy ảnh KTS ra chụp, trước hết anh chụp cái tượng đá quái dị này rồi chụp cái tượng đá con cái, sau đó anh hướng đèn pin chiếu cánh cửa ngôi mộ và chụp thêm một vài tấm nữa. Việc khám mộ vẫn chưa đem lại cho Long thêm chút manh mối nào, ngoài những hình ảnh về các ngôi mộ khá khang trang, và những hình thù tượng đá quái gở. Anh quay trở ra theo lối ban nãy. Khi anh vừa quay ra, tại chỗ tượng đá mà anh vừa đứng cạnh ban nãy, và vết lằn anh vừa đụng tay vào trên mặt tượng, từ sâu trong khóe mắt tượng, một dải bụi đổ nhẹ xuống, nhanh chóng phủ đầy lại chỗ vết lằn đó.

Khi đi trở ra, anh nghĩ, ắt hẳn những tượng đá đó do một người chủ ý nhờ người khác làm, vì từ loại đá, hình thù đều giống nhau. Vậy đó có thể là một trong những người còn sống trong nhà cho thiết kế, nếu vậy chỉ là anh Tạ và cô Đào, hay họ hàng của họ, đến đây anh không thể xác định tiếp vì không biết rõ họ hàng của gia đình còn bao nhiêu người hay sống ở đâu.

***
4 – Hình ảnh một giai nhân

Cảnh vật đi vào tối lờ mờ trong một góc phòng, trên giường một người đàn bà nằm ngủ, đột nhiên cô trở mình và mở mắt. Trong đêm khuya, ánh trăng sáng tràn vào cửa sổ cho thấy một thân thể đẹp lạ lùng của cô, dù cho nó có phủ bởi một lớp áo ngủ trắng. Cô chợt tỉnh giấc, mắt mở sáng, lia đảo như có gì đáng nghi. Dường như cô cảm nhận điều gì đó bất thường so với mọi ngày. Đêm nay, sao cô trở giấc, kéo nhẹ lớp chăn mỏng ra khỏi ngực để lộ hình một cổ áo khoét rộng trễ xuống khỏi cổ, bên trong không mặc gì. Cô Đào ngồi dậy, tay quờ lấy lửa đốt nến trên bàn gương, cô đi nhẹ bước đến trước bàn gương. Từ đằng sau, mái tóc và bờ vai, ngày nào từng được bao nhiêu người trộm nhìn khi cô ở nhà, giờ xõa lềnh bềnh. Đào ngồi lại trước bàn gương, lặng ngắm nhìn mình thật lâu, dường như cô cũng cảm nhận được sự thu hút khi ngắm chính mình trong gương. Tạo hóa đã ban cho cô một khuôn mặt đẹp tuyệt trần, làm mê lòng cả chính cô, có khi cô đã ngồi hàng giờ đồng hồ lõa thể chiêm ngưỡng chính dung nhan và thân thể đẹp tuyệt vời của mình trước gương. Đôi mắt đen và sâu thẳm, nó không giống mắt người thường, nó nhìn quyến rũ hơn, và từ đôi mắt này đã không ít đàn ông phải chạy theo. Chỉ riêng mình cô biết và thầm cười nhủ với mình, nụ cười nở trên môi cô lạnh lẽo và đáng sợ. Đẹp nhưng tàn ác, thu hút nhưng nguy hiểm. Ngồi một lát, cô đưa ngón tay lên sờ nhẹ vào đôi môi, khơi mào cho cảm giác từ chính cơ thể mình, khẽ ngẩng đầu lên, mắt cô hơi nhắm lại, tay phải cô đưa xuống tháo bớt cổ áo trễ xuống, vạch một bên ngực trái, một tay Đào khẽ vuốt ve ngực bên trái, nhẹ xuống phần nhũ hoa, cảm giác dường như tràn trề dâng lên, sau đó cô đưa cả hai tay, tay phải ngực trái, tay trái ngực phải, khẽ vuốt vê bóp. Chậm, nhẹ sau đó mạnh và nhanh hơn, Đào ngẩng cổ cao hơn cuốn theo động tác của hai tay, cổ áo chếch lên, kéo xuống, xệch qua trái qua phải theo động tác của hai tay, lấp ló làn da và hai bờ ngực căng tròn hình bầu rượu săn chắc. Được một lát, hai tay cô bóp mạnh, dừng lại rồi kẹp chặt như ôm trọn ngực cô lại, đẩy hai bầu ngực nhô lên, hơi thở mạnh hơn, các ngấn cơ căng phồng nảy nở; rồi gục xuống, cô khoanh hai tay lại trước mặt rủ đầu xuống khóc bên bàn gương. Khóc được một lát, khi ngẩng đầu lên nhìn lại mình trong gương, lúc này tóc tai đã rối bù thêm chút, môi Đào đã cong cớn, mắt đã nhòe lệ, Đào nhìn chính mình, thật lạ lùng mặt cô thay đổi hẳn của một người con gái tuổi đôi mươi hiền dịu. Lúc này, cô như hóa thân của người khác. Cô đã khóc thật sự, có thể vì nỗi đau tận sâu trong lòng.

Thổi tắt nến, Đào quay trở lại ra giường. Đào đã linh cảm chuyện gì, cô biết mình đang có một kẻ phá đám đâu đó. Ngày mai, Đào nghĩ, liệu có nên gặp bà chủ quán gần nhà hỏi chuyện hay không. Ban sáng nay, hình như Đào thấy một bóng thanh niên đi ngang qua đây, rồi ngồi uống nước. Nhưng cũng không thể dám chắc vì quán nước đó hằng ngày từ sáng đến chiều cũng rải rác có trên chục khách. Còn Đào thỉnh thoảng cô mới xuất hiện ở đấy.

Căn phòng trở lại cảnh lờ mờ của người con gái nằm đó dưới tấm chăn kéo hờ ngang người, bên cửa sổ ánh sáng trăng đã dịch thêm một đoạn lùi vào trong giường.
***
Reply With Quote
  #7  
Old 11-30-2009, 07:22 PM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Default bi mat ngoi nha cuoi huyen - ch 1: 4 (4.2) Gia dung

bi mat ngoi nha cuoi huyen - ch 1: 4 (4.2) Gia dung
...***

Thật tình cờ, lúc Đào nhổm dậy và linh tính cũng là lúc Long đang lục lọi mấy ngôi mộ gia đình của cô. Cô đã bực tức vì linh cảm nhưng chưa rõ kẻ phá đám đang làm gì hay ở đâu, điều đó cũng là lúc Long cảm thấy gió lạnh thổi qua tay đến cổ. Anh còn kịp trấn an mình, trời đêm sao lạnh thế, dù anh đã mặc áo khoác da kín người.

Trên đường trở ra, Long vấp phải một cái gì bằng đất thì phải, cúi xuống nhìn, hóa ra là một cái bình hoa cũ bằng đất. Tiện chân anh đá nhẹ nó lăn lên phía trước vỡ toang, mấy con kiến bị văng ra vài con bay lên dính quần anh, chiếu đèn, anh đưa tay ra vội phủi chúng đi và chạy nhanh bỏ qua đám kiến đang nháo nhào hỗn loạn vì tổ chúng bị tấn công; hóa ra cái bình đó là chỗ ẩn nấp và xây tổ tuyệt vời cho đám kiến lửa, trong miệng anh lẩm nhẩm “Khỉ thật, ở đâu lăn lóc ra nhiều bình lọ thế!”.

Trở lại căn nhà, anh đi vòng ra phía sau, một khoảng đất rộng rãi, tối lờ mờ, sàn lát bê tông rộng trải dài một khoảng chạy ra phía sau, rồi dừng lại tiếp đó là một lối nhỏ có trải từng bậc đá tạo thành lối đi dẫn tiếp ra một quãng cuối vườn. Nhà trồng cây đủ loại để làm vật chắn gió, cành và nhánh tỏa um tùm. Tại chỗ mình đứng, Long nhận ra đây là một kết cấu sân đất nện kiểu công trình mở có thể hoán đổi cho nhiều tổ hợp sản xuất. Nhìn lên, là một mái rộng khung bằng sắt có đèn và hệ thống điện mắc sẵn, một góc đằng kia những bàn đã cũ kỹ, một nơi người ta có thể ngồi nặn đất và và bàn xoay để tạo hình các bình và lọ. Cách đó chừng chục bước là tháp xây kiểu lò gạch để nung các bình lọ đất nặn. Đằng kia bên phải là giếng nước lộ thiên, vành xây bằng đá xanh. Không có gì đáng chú ý cho việc điều tra. Long đi dò dẫm trong sân. Anh bắt đầu nghĩ cách đột nhập vào khu nhà, vì căn cứ theo hồ sơ vụ án, tình tiết chỉ liên quan đến con người, hoàn cảnh và nơi sản xuất vốn không còn tạo sự chú ý vì tất cả hoạt động sản xuất đã tạm ngưng nhiều năm nay. Thêm nữa, gia đình họ đã dần chuyển sang mô hình kinh doanh mua bán, không còn sản xuất làm đồ đất tại chỗ nữa trước khi sự việc bắt đầu xảy đến cho gia đình.

Máy bộ đàm - Điện thoại trong túi anh có tín hiệu, Long bật máy trả lời:
- Trinh sát số 03, nghe
Từ máy phát ra giọng nói đàn ông:
- Trinh sát số 03, báo cáo tình hình!
- Tôi đã đột nhập vào căn nhà, và đang từng bước xem xét hiện trường, vẫn chưa thấy dấu hiệu đáng nghi
- Trinh sát số 03, theo tin mới nhận từ Ban chuyên án cho biết, hiện cô Đào đã được xác định mất tích cách đây gần một năm. Mọi hoạt động cho thuê nhà do anh Tạ đảm nhận. Nhưng theo một số người dân địa phương, thỉnh thoảng họ thấy có bóng phụ nữ về nhà vào ban đêm nhưng rất khó xác định vì không thể nhìn rõ. Những thời điểm đó trùng khớp với lúc nhà có người đến thuê. Sau một thời gian nhà lại vắng người thuê và treo biển cho thuê. Vậy anh cần chú ý trong lúc làm nhiệm vụ, có động tĩnh người nào vào nhà, phải nhanh chóng rời khỏi căn nhà để tránh bị lộ.
- Vâng, đã rõ. – Long đáp
- Trinh sát số 03, báo cáo lại tình hình điều tra từng ngày cho đơn vị. Chỉ được sử dụng số khẩn cấp trong trường hợp bất khả kháng nguy hiểm đến tính mạng để gọi lực lượng hỗ trợ, khi đó việc điều tra sẽ bị lộ trước khi tìm ra kết luận, khiến cho hung thủ phát giác bỏ trốn. Anh cần nhớ, vụ án này đã ba năm vẫn không xác định được manh mối. – Giọng đàn ông bên máy vẫn nói đều đều
- Rõ, thưa chỉ huy.

Máy bộ đàm kêu tút tút, chấm dứt cuộc hội ý của cấp trên với Long.

Anh suy nghĩ lời nói của cấp trên rồi lại nghĩ về hiện tượng này, nếu đơn giản chỉ có người đến nhà ắt hẳn phải có tiếng xe đến, tiếng mở cổng và đèn trong nhà sáng lên. Tại sao anh lại nhận được chỉ dẫn phải cẩn trọng khi có người về nhà mà bản thân anh là một trinh sát đột nhập lại không thể nhận ra điều đó. Không lẽ những người này tàng hình đi vào trong nhà, hay ở một nơi nào đó ví dụ từ trên không trung đáp xuống hay từ trong tán rừng phía sau nhà leo vào. Giả thiết của Long đi đến chỗ luẩn quẩn, anh cảm thấy rối trí trước suy nghĩ này. Hay căn nhà này có hiện tượng ma quái, điều mà Long trước giờ có nghe nói nhưng anh không mấy tin. Và anh cũng chưa từng tin nhiều vào chuyện ma quái, ở vai trò của một trinh sát điều tra, anh chỉ được lấy nghiệp vụ và chứng cứ để đi đến kết luận thôi. Ngoài ra, tố chất của người đi điều tra phải có máu lạnh và gan dạ, nếu quá nhát gan anh đâu thể tiếp cận với những chuyện như vậy.

Một thoáng mải mê với suy tư, anh liếc vội lên trên nhận thấy những cánh cửa sổ kiểu gấp, từ đó anh có thể bật cửa để vào. Quay lại, trước mặt là một cửa hậu bằng gỗ nhỏ khóa sơ sài, anh cũng có thể dùng bộ chìa khóa để mở. Anh chọn hướng là sẽ vào nhà bằng cửa hậu trước. Đi lại gần thò tay trong túi lấy ra xâu chìa khóa đủ loại và các thanh đinh để chọc ổ bi, trong giây lát, khóa đã mở anh mở cửa ra nhẹ nhàng lẻn vào nhà.

Bên trong, đi lên phía trước một chút, tối om, anh bật đèn pin rọi xung quanh, gian nhà cũng khá thoáng và sạch sẽ, ngược lại với suy nghĩ của anh với những căn nhà bỏ hoang. Đồ gỗ và các vật dụng trong nhà vẫn còn, trên tường nhìn các móc treo anh biết trước đây có treo ảnh nhiều khung ảnh, nhưng chúng đã được gỡ ra, chỉ còn lại trên tường những khoảng vuông vuông tường còn sáng hơn chỗ bên cạnh. Có lẽ những khung hình đã được mang đi để trả lại cho căn nhà thoáng hơn vì còn dùng vào mục đích cho thuê. Nhà khá rộng nhưng anh thắc mắc, khi nhớ lại trong hồ sơ, tại sao lại chỉ cho đàn ông một mình đến thuê mà không phải là nhiều người ở chung hay một gia đình nhỏ. Bàn sa lông tại gian chính diện là một loại bộ bàn ghế kiểu cổ, gỗ tốt đánh vecni đen bóng, và từ các tay dựa và thành đỡ có chạm khắc hình rồng phượng. Vẫn không có gì đáng chú ý. Căn nhà là kiểu ba gian nửa cổ giống các nhà ba gian ở vùng quê, nửa hiện đại là thay vào các gian bên tả và bên hữu không có, mà làm thành các phòng có khóa phía sau. Trước bàn sa lông là một tấm bình phong đã cũ nhưng tấm vải vẫn chưa sờn rách, bụi bám đôi chút. Từ phía sau tấm bình phong đó là một hai phòng ở và dẫn ra nhà bếp cũng là nhà ăn. Bộ bàn ăn bên bếp trống trải. Anh chiếu đèn pin lại gần tìm tòi trong bếp. Không có dấu hiệu của chuyện nấu nướng, tức là những người đến đây thuê hình như không sử dụng bếp. Và có thể tạm cho là họ chỉ ở đây một thời gian rất ngắn rồi lại chuyển đi đâu đó. Đi đến bên góc nhà tắm, đẩy cửa bước vào anh soi đèn loạng choạng tìm kiếm chi tiết. Vẫn không có gì, chiếu đèn vào gương nhỏ và khay bên dưới, anh để ý thấy có một vài hộp dao cạo râu nhiều loại khác nhau, đưa tay nhặt vài thứ lên xem. Long thấy nhiều loại, chứng tỏ nhiều người đàn ông đã sử dụng nhà tắm.

Trở ra ngoài gian chính diện, đi đến góc nhà, chỗ để giày dép, Long chú ý thấy giá để giày dép có đến trên vài đôi giày cũ, dép xốp đi trong nhà, giày tây xếp chồng chéo không ngăn nắp, tất cả là giày nam. Nhìn tổng quan lại toàn bộ gian phòng, Long không thấy có đặc điểm gì đáng chú ý, duy chỉ có giàn để dép và một mớ dao cạo nhiều loại đã dùng trong toa lét là khớp với các chi tiết có nhiều đàn ông từng đến ở đây và rời đi. Lấy máy chụp hình, anh chụp lại giá dép và chụp cận cảnh một số đôi giày bỏ tại góc đó.

Anh lần theo cầu thang cuốn tại góc nhà, nhẹ nhàng leo lên từng bậc thang lên lầu một, gian phòng trên này thoáng đãng hơn với cách bố trí các phòng nhiều hơn, anh thấy có vài ba cánh cửa, phần giữa gần cạnh cầu thang là một không gian nhỏ có bàn nước, từ đây có thể nhìn xuống một khoảng dưới ở tầng trệt. Đằng xa về bên tay trái lại một chiếc cầu thang nhỏ dẫn lên lầu trên. Chọn phòng đầu tiên, mở khóa vào thử một phòng nghỉ, Long thấy căn phòng có tủ áo, giường đơn, toa lét riêng, cửa sổ kéo rèm khép lại… và tất cả giống như phòng bình thường. Đến bên tủ, tất cả trống trơn, những người đến thuê không còn để lại gì, vài ba chiếc mắc áo cheo leo trong tủ. Bỏ ra ngoài, Long lại qua phòng thứ hai, vẫn không có gì, mở một cửa tủ quần áo và giường, ngoài ba chiếc mắc áo anh vẫn không thấy gì. Khoan đã, hình như anh tìm thấy bên dưới tủ một nửa tờ giấy gấp lại, nhặt lên mở ra anh thấy nó đã bị xé mất một đoạn. Anh rọi đèn vào đọc thấy dòng chữ rất ngoằn ngoèo chứng tỏ người nào đã ghi tốc ký một sự việc gì “Ngày …./…./20…, nàng đã xuất hiện lần thứ hai, từ sâu thẳm trong thâm tâm mình, ta biết mình hoàn toàn bị ngự trị bởi sắc đẹp của một người con gái như từ cõi mộng, biết trước những gian nan, ta vẫn một lần …” đến đây mảnh giấy bị xé toạc không thể đọc thêm được gì. Long vội cho mảnh giấy vào túi, cất kỹ làm tư liệu. Anh chưa thể hiểu chuyện gì, có thể từng có một nhà văn nào thuê nhà tại đây và viết nhật ký tự sự.
Reply With Quote
  #8  
Old 11-30-2009, 07:23 PM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Red face secret of a hounted house in the suburban - chapter 1: 4 (4.3) Gia Dung

secret of a hounted house in the suburban - chapter 1: 4 (4.3) Gia Dung
...
Nhìn đồng hồ đã chỉ gần 2 giờ sáng, Long bồn chồn, thời gian trôi qua thật nhanh, đêm càng trở về sáng, anh đã hơi thấm mệt. Gian nhà là nơi sinh hoạt chính của gia đình, lại không cho thấy dấu vết gì. Anh cảm nhận bắt đầu đi vào phức tạp của một vụ án, điều mà giờ anh hoàn toàn không ngạc nhiên, tại sao chuyện này các lực lượng điều tra của huyện này vẫn chưa tìm ra giải đáp. Được đặc phái là người điều tra cho các dạng vụ án có tình tiết bí ẩn, anh nhận những chuyên án mới, nhưng luôn rơi vào tình huống thiếu thông tin chính xác và đang đi dần vào bế tắc. Mỏi mệt, Long chiếu đèn tìm một chiếc ghế. Anh đi đến bàn tại gian trên lầu một, ngồi xuống, mở đèn tròn nhỏ tại góc bàn, anh đèn mờ tỏ của phòng ngồi trên lầu chỉ tỏa sáng quanh góc bàn, châm một điếu thuốc, ngồi trầm ngâm …

Chợt nhớ là trên cùng còn một gian nhỏ là phòng thờ hay nhà kho, nếu đứng từ dưới lầu nhìn lên nó hơi giống một đỉnh ngọn tháp, có bốn cửa sổ mở ra bốn hướng. Anh nghĩ nên lên lầu cuối cùng để rà soát hết căn nhà này. Ngồi đợi hút xong điếu thuốc, anh tắt đèn, lần theo cầu thang anh lên lầu cuối cùng. Cầu thang trên tầng một lên lầu nhỏ gọn và uốn quanh lên cao khoảng bốn đến năm mét trước khi anh lên đến sàn lầu sau cùng. Có một cửa nhỏ và một ống khóa nhỏ ngăn lại, cài then cẩn thận, Long lại lần trong túi ra lấy xâu chìa khóa và một thiết bị điện tử để nghe tiếng vòng bi. Anh cho chìa khóa vạn năng vào, khẽ áp tai, cách, vòng bi đã xác định, Long mở được khóa, từ từ gỡ then đẩy cửa bước vào. Theo phỏng đoán của anh, anh đã đúng tầng sau cùng là một phòng thờ, anh lại bật đèn và soi khắp trong gian lầu. Đến một góc anh nhìn thấy một tủ cao, là bàn thờ, dưới có một hai thảm tròn nhỏ để ngồi hoặc quỳ khấn vái, rọi đèn trực diện vào bàn thờ. Anh giật nảy mình khi nhìn thấy lại những hình thù tượng đá lúc nãy anh thấy ở mấy ngôi mộ. Nhưng con tượng người-lân này to hơn, tóc xù hơn, mặt mũi dữ hơn với cái mõm há toác như muốn táp, đôi mắt của nó không phải là đá mà là hai viên đá màu được cẩn vào trong hốc mắt, bên cạnh nó, là một con cái thấp hơn, cũng nhe nanh đang há mồm, phần dưới chạm khắc hình bộ ngực lớn và đẹp hơn, gần giống tượng thần Vệ nữ. Long thầm nhủ, có phải là vợ của cái tượng bên kia, sao lại đặt gần nhau trông quá cân xứng. Đi đến gần bàn thờ, anh nhìn thấy có vài bó nhang, một vài chiếc bát bằng đồng. Cầm một chiếc lên xăm xoi, anh sờ vào thấy trơn và rất sạch, anh thử đưa lên mũi ngửi xem có mùi gì lạ không. Cũng không nhận ra, thật lạ lùng, dường như những chiếc bát này đã được rửa sạch bong. Vậy là từ đây anh có thể tạm kết luận, gia đình này trước đây hoặc những người còn sống vẫn đang thờ cúng một loại tượng rất đặc biệt, một giáo phái lạ. Lấy máy ảnh anh chụp tiếp vài tấm về chiếc bàn thờ này. Đi đến một cửa sổ hướng ra phía sau nhà, anh lấy ống nhòm hồng ngoại ra quan sát. Trong đêm anh vẫn nhìn được cảnh dãy núi sau nhà xanh rì, trên đó nhiều lùm cây lan tỏa từ các khe đá, cố quan sát một lúc anh phát hiện ra có một lạch nhỏ theo dòng nước chảy xuống tạo thành một lối dẫn xuống một gian phòng nhỏ sau vườn. “À, hóa ra lối mòn nhỏ sau sân phía sau còn một căn phòng nhỏ mà mình chưa vào” Long thầm nghĩ. Lại đi sang cửa sổ đối diện hướng ra cổng chính, khẽ kéo màn ra, anh nhìn qua ống nhòm, phía xa xa quang cảnh nơi thị trấn này còn nhấp nhô chỉ vài căn nhà mới xây, một đồng bằng trải dài trước mặt. Vui mắt với viễn cảnh trước ống nhòm trải dài tận chân trời, lấp lóe những mái nhà từ phía xa, đèn điện từ các cột đèn và điện từ những mái nhà xa xa … Hạ dần ống nhòm xuống phía dưới, là tường rào khu nhà này, lia ống nhòm đến cổng, anh chợt chú ý thấy cánh cổng đã được mở hờ, khác với lúc nãy anh đến là cổng đã khóa kín. Anh vội chú ý, đoán đã có ai vào nhà này lúc nào mình không hay, có thể trong lúc anh đang ở trên này. Anh vội quay sang cửa sổ bên cạnh, nhìn qua ống nhòm tập trung quan sát.

Cảnh vật là nơi những ngôi mộ của gia đình, từ không gian đó huyền ảo trong màn đêm là một màn khói. Anh giật mình chú ý thấy trên lối dẫn đến mấy ngôi mộ có một bóng trắng, tóc xõa xuống vai. Cái bóng đó đi nhưng không hề thấy bước, chỉ thấy nó lướt nhẹ theo từng động tác đi. Bóng đó đi đến bên ngôi mộ và quỳ xuống. Trên này Long vẫn im lặng tập trung quan sát, anh chú ý khẽ kéo màn cửa lại, chỉ để lộ một khe nhỏ từ đó anh đưa ống nhòm ra nhìn. Chiếc bóng đó lúc này là hình một cô gái đang ngồi trước mấy ngôi mộ. Tập trung điều chỉnh lại ống nhòm, để nhìn rõ vào khuôn mặt cô gái đang hơi cúi xuống, Long nhận ra một khuôn mặt đẹp đến lạ kỳ, chính xác là khuôn mặt của cô gái ban sáng anh đã thấy tại quán nước. Bên dưới lớp áo mỏng đó là một thân thể tuyệt đẹp, dù là qua ống nhòm có hồng ngoại, anh vẫn quan sát được một phần cơ thể của cô gái đó, tim anh khẽ đập mạnh hơn, môi anh mím lại, cô gái đó có phần ngực rất đẹp ẩn dưới lớp áo mỏng, hai bàn tay cô khẽ đặt trên đùi, đôi tay trắng mộng nhỏ bé, rất thon đẹp, nhìn kỹ, anh thấy các móng tay của cô hơi nhọn và hình như vẽ màu đen vì trong đêm tối và qua ống nhòm anh không thể nhận diện màu. Gần như cô lõa thể bên dưới lớp áo trắng kia. Dưới màn sương khói đang bay bổng, Long thầm nhủ đúng là:

“Bỗng nghe sương khói mờ nhân ảnh” – theo một câu thơ anh từng nghe qua. Một bài thơ đâu đó nay anh chỉ còn nhớ mang máng câu đầu, nhưng trong tình cảnh này, cảm xúc dâng trào, khiến anh cũng thấy nao nao, rồi anh lại tự họa một câu:
“Bỗng thấy trong lòng xao xuyến
Con tim ta loạn nhịp chỉ một lần thấy người …”

Đứng ngắm cô gái với thân thể tuyệt đẹp đó một lúc, Long thấy mình bồn chồn, anh thấy như mình muốn dừng hơi thở trong chốc lát, tâm trạng lay động, hai mắt chú ý theo dõi. Chợt nhớ lại chỉ thị của Ban, là phải rút lui tránh để lộ chuyện điều tra, thầm nghĩ là cô gái có thể sẽ trở vào nhà bất kể lúc nào không biết chừng. Và chuyện anh đang ngồi trên này, không tìm đâu chỗ ẩn nấp nếu có người lên đây. Anh vội vàng thu ống nhòm lại, nhanh chóng trở xuống nhà, lẻn ra góc sân sau bên phải là gian nhà kho, chọn một lùm cây anh chui vào, ngồi im lặng ẩn mình trong đó.

Từ đây anh lại im lặng ngồi quan sát, dõi mắt theo hướng khu nhà và hướng lối đi từ phía mấy ngôi mộ, được một lúc thấy bóng trắng đó đi như lướt nhẹ về gian nhà rồi không thấy đâu nữa. Long đi nhẹ ra lại chỗ tường nơi anh đã vào, trèo qua và bỏ đi ra góc đường, hành tung thật nhanh để không ai thấy anh từ đây đi ra. Mải chạy một hơi cho đến khi gần đến đường.

Bỏ ra đến đường lớn, anh bước nhanh qua từng khu nhà nằm cách đoạn. Được một lúc khi đến gần một căn nhà bên đường, anh tình cờ nghe được tiếng nói của một cô gái và hai chàng trai sột soạt trong một góc của căn nhà.

Cô gái kia khẽ nói:
- Ấy, hai anh muốn tàu nhanh chỗ sau nhà này tiện rồi còn đòi đi đâu.
Một trong hai người đàn ông đáp:
- Đêm hôm thế này, sao em không chiều bọn anh đi thêm vào trong kia cho thêm thoải mái – một người nói
- Phải, ngoài này trời sáng nhiều người qua lại quá – người đàn ông khác đáp tiếp một câu
- Thôi, ở đây thôi, hai anh có đi hay không thì bảo, để em còn biết, nếu không em gọi xe về.
- Thì vào đằng kia chỗ tối kìa.
- Ứ, ư, không được đâu, em nghe nói vào đấy sợ lắm, thôi không vào đâu
- Hừ, không vào thế thì nhanh đi, mà làm ở đây là phải bớt tiền lại cho bọn anh đấy – vẫn là giọng người đàn ông ban đầu
- Phải đấy – người kia bồi tiếp
- Thôi nhanh đi nào!
Được một lúc, lại nghe cô gái nói:
- Em chỉ cởi đến đây thôi, hai anh tranh thủ đi!
Rồi lại không nghe thấy gì, chỉ lại thấy tiếng sột soạt. Long hiểu ra đây là một cuộc mua bán nhanh của một cô gái bán hoa và những kẻ đi chơi đêm. Hình như anh nhận ra hai giọng nói quen quen từ hồi tối. Hồi tưởng lại, anh nhận ra vẫn là hai gã thanh niên thi cơ bi-a hồi tối, hóa ra bọn họ thi đánh bi-a, ai thua phải trả tiền cho những cuộc chơi đêm sau đó.

Đi được một đoạn, gặp xe lai, Long vờ đưa tay che miệng ngáp nói:
- Ày, uể oải quá, bác cho đi nhờ ra khu khách sạn ngoài thị trấn.
- 20 đồng, đêm hôm anh bồi dưỡng thêm cho – người xe lai đáp
- Không có gì, ta đi thôi – Long trả lời

Anh bắt một chiếc xe máy trở về hướng khách sạn nằm ngoài thị trấn. Trong đầu anh, vẫn miên man suy nghĩ về hình ảnh cô gái trong vườn ban nãy. Được một lúc khá lâu trên xe, anh đã đến khách sạn, trả tiền và gõ cửa vào bên trong, nhìn đồng hồ đã chỉ hơn 3 giờ sáng. Anh lên phòng, thu dọn lại và tranh thủ nằm nghỉ. Đêm vẫn chưa hết, anh nghĩ mình cần ngủ một chút. Trong đầu anh vẫn lờ mờ hình ảnh của cô gái kia, rồi anh thiếp dần vào giấc ngủ say.
***
Reply With Quote
  #9  
Old 12-01-2009, 09:24 PM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Arrow bi mat ngoi nha cuoi huyen- ch1: 5 - Gia Dung

bi mat ngoi nha cuoi huyen- ch1: 5 - Gia Dung
...
5- Yêu nữ về nhà

Lúc này, trở lại cảnh tại căn nhà, cái bóng đó đã vụt mất trong căn nhà khi Long chuẩn bị ra ngoài. Nhưng Đào không đi vào nhà, cô lướt nhanh về phía lối nhỏ dẫn ra phía sau vườn. Tận cùng khu vườn là phòng của Đào, cửa khóa, phong rêu và bụi bám quanh cho thấy có vẻ từ một hai năm nay không có ai lui tới ra vào trong phòng này. Bên cạnh là giếng nước xây gò đá, máy bơm nước đơn sơ dùng tay đòn đã hoen rỉ. Dịch sang phía phải, chùm cây cổ thụ nhỏ mọc lên lỏi vào phía sau tường từ bên nhà, các nhánh và rễ của nó lan rộng và trùm qua bức tường rào.

Sau nhiều ngày, đây là lần gần đây Đào trở về, trùng khớp với thời gian cách đây gần hai tháng có người đến thuê nhà và sau đó dọn đi. Thông thường việc thuê nhà do anh Tạ đảm nhiệm, anh nhận người cho đến xem qua nhà, để ưng ý thuê hay không. Rồi khi họ đồng ý, anh sẽ đi đăng ký cho người đó tạm trú tại nhà mình. Khi khách dọn đi thì anh Tạ lại ra cơ quan chính quyền khai báo không có người thuê nhà nữa. Từ đó, có thể coi như nhà anh Tạ đã hết trách nhiệm báo tin về người thuê nhà này. Mấy ai biết sau đó người đó ở đâu, có thể mất tích ở đâu đó. Nhưng mọi thứ vẫn nằm sau bức màn bí ẩn, trong khi đó mọi chứng cứ đều không rõ ràng. Trong khi sở cảnh sát liên tục nhận được những tin báo mất tích của ai đó, những người từng có thời gian thuê nhà tại nhà anh Tạ. Sự việc đã dồn đống lại để khiến người ta phải mở một cuộc điều tra về hiện tượng này.

Đào khuất vào trong căn buồng nhỏ của mình, trong thoáng chốc cô đã thay đổi bộ quần áo trên người thành một cô thiếu nữ trong bộ áo vải lụa màu hồng sậm, tại chẽn lưng có thắt dây mỏng vành to như dây đai, tà quấn nhẹ bỏ phía sau. Cổ áo khoét rộng vừa đủ, bên trong cô cũng mặc một áo yếm bó sát, nâng lên để lộ bầu ngực. Tại cổ áo có hai viền rộng màu vàng. Bên dưới là váy nâng cao qua khỏi đùi. Tay phải cô cầm một chiếc quạt nan xếp gọn, mái tóc uốn bồng bềnh đã được chải gọn ra phía sau cằm, rơi xuống vừa đủ để hé mở khuôn mặt chữ điền cong nhẹ. Trên khuôn mặt, làn da trắng mịn hơi xanh tái, sắc mặt của Đào bao năm qua không thay đổi, làn da đó bao năm qua không biết dấu vết của thời gian để lại. Khuôn mặt cô trang điểm sắc nét, đuôi mắt vẽ một đường cong nhỏ hình đuôi chim, môi đánh một lớp son bạc đen. Dưới chân cô đi một đôi hài bằng gỗ cao gót rất vừa đôi chân nhỏ múp míp của Đào. Hai bàn chân bên trong đôi hài nhỏ bước đi thon thả, bước từng bước đánh điệu nhịp nhàng theo hai đôi chân trắng lộ ra dưới tà váy.

Tại sao Đào lại thay đổi y phục giữa đêm hôm? Thật ra cô đã ngủ một giấc sâu từ bảy tám giờ tối qua, một mình trong bóng đêm ở đâu đó, sự việc đột nhập của người lạ kia vào nhà cô vô tình đã đánh động giác quan của Đào. Cô đã thức giấc, ngồi ngắm mình trong gương, rồi lại trở lại giấc ngủ bên giường. Người nằm đó, sau một lúc Đào đã chìm vào giấc ngủ bên dưới cửa sổ của ánh trăng đêm đang trên đỉnh trời bên kia sắp ngả về sáng. Chợt từ con người nằm đó, một cái bóng nhẹ bước ra khỏi, nó biến thành một làn khói và cuốn bay ra khỏi cửa sổ. Đó là phép xuất hồn của một người ở giữa hai thế giới. Chính vì thế cô đã trở lại nhà mình nguyên dạng trong bộ đồ ngủ và đi ra chỗ đám mồ mả gia đình. Cô ngồi đó một lúc, im lặng nhìn vào mộ của cha, mẹ và hai anh trai của mình thật lâu. Cô như muốn nói điều gì với cha mẹ và hai anh trai của mình. Một sự thật còn lẩn khuất chăng?

Nhân chuyến về thăm nhà giữa đêm hôm thế này, Đào đã thay đổi y phục để đi kiểm tra nơi ở của cô. Trong căn phòng từ đằng sau nhà, nếu nhìn vào, nó không có gì lạ với một chiếc giường gỗ nhỏ, một bàn gương, một chiếc ghế, và cửa ra vào. Đào đứng trước gương soi bên cạnh giường một hồi lâu, chiếc gương như muốn nhòa ảnh đi, rồi trong đó nó mở ra một cửa nhỏ thu lấy bóng Đào vào bên trong. Lối mòn nhỏ xuống tầng hầm tối tăm, bước xuống từng bậc đá, Đào đi lững thững, vẽ mặt cô lạnh đến ghê sợ. Nhưng nhìn toàn bộ con người Đào, cô vẫn thu hút đến lạ kỳ, một sức hút mê hoặc để những gã đàn ông làm con thiêu thân muốn buông theo tiếng gọi của dục vọng mà bất chấp tự lao đầu vào hiểm nguy. Lối đi dẫn quanh co được một đoạn xuống đến cửa hầm, bên dưới cũng tối như ban đêm, tại đầu cửa hầm, cô cầm diêm đánh lửa một cái lư nến, cầm trên tay và lần lần đi châm từng giá nến hai bên tường, cách nhau một khoảng xa chừng 20-30 mét, tại đó là một trụ của hầm và có một ngõ nhỏ dẫn sang một hướng khác. Ánh sáng từ giá nến chỉ đủ sáng trụ hầm và một góc đi vào trong ngõ nhỏ. Trên tay Đào cô cũng cầm sẵn một tháp nến bằng sắt. Tại mỗi ngõ nhỏ này lại có những bậc thang đi xuống hầm sâu hơn bên dưới. Và lại một kết cấu hầm bên dưới giống như bên trên.

Đào đã đi xuống tầng hầm thứ nhất, bóng tối bao trùm, không khí trở nên lạnh, ẩm thấp hơn do nơi đây không nhận ánh sáng bên ngoài. Đường hầm đá len chen, từng cục đá xanh đen thô nhám được ghép lại loang lổ hình tổ ong. Lối hẹp dẫn đi khoảng hai chục bước đến một cánh cổng hai bên khoang đá khoét vào trong, bên ngoài xây một cửa sắt, tại hai bên đối diện nhau. Một dạng xây cất kiểu nhà lao, nhưng nó nằm sâu dưới đất, thêm hai buồng giam nữa khi đi tiếp bốn năm bước chân. Cứ như vậy đi dọc theo lối khoảng chục buồng giam dẫn đến một cầu thang. Tại đó lại nối xuống tầng hầm thứ hai.

Dừng lại trước một buồng giam, Đào giơ tay lên cao soi ánh sáng từ giá nến vào sâu trong buồng lao nhỏ. Nó rộng chừng hai mét, sâu vào bên trong hai mét rưỡi, trong buồng giam không có gì thiết kế các móc sắt đã đúc sẵn dính chặt vào tường đá. Đào nhìn một hai hình thù quái dị bẩn thỉu đang khẽ cựa quậy, chúng lúc nhúc cử động từ từ tiến ra phía cửa, nhưng bị khóa, bọn chúng gầm ghừ điều gì đó, có lẽ bọn này không biết nói mà chỉ hành động khó hiểu. Ắt hẳn chúng đã được đối đãi ra sao, nên giờ này tâm ý trở nên phản kháng, đâu đó lại tỏ vẻ sợ sệt khi chúng thấy Đào trừng mắt nhìn vào chúng. Một trong hai con vật quái dị này há cái miệng lên, miệng nó đen, bẩn sau đó lại rụt lại. Chúng không phải thú, mà là những quái nhân, là người trước kia nay đã chết và thành những thây ma gớm ghiếc, thều thào không biết nói. Chúng đang ở trong tình trạng bị bỏ đói, miệng khè khè răng nanh. Đào giơ tay với lấy một chiếc roi treo tại cửa buồng giam thứ nhất, cô đánh “đét” thật mạnh vào cửa sắt như để thị uy, các tua roi đập mạnh vào cửa, một vài sợi tua nhỏ len được vào trong cửa quất lên mặt một con. Nó đau quá rú lên một tiếng và lùi lại phía sau, miệng vẫn khè khè. Đào cầm theo cây roi và đi sang buồng giam thứ hai. Vẫn hai ba con khác, cao lớn, một con còn đang mặc một chiếc áo sơ mi sáng đã lấm lem đất và màu máu khô, cổ nó có nhiều vết thủng nay đã liền thành những cục sẹo đen sần sùi. Có lẽ nó đã bị các con khác cào cấu đến rách da, bị cắn vào cổ. Một con khác tiến ra, nó trầm trầm khè khè nhìn vào mặt Đào rồi cổ và dần dần xuống phía ngực của cô. Nó nhìn hồi lâu, mắt nó như hồi tưởng lại trong tiềm thức sâu sa những ngày tháng nào đó, nó đã từng nhìn Đào như vầy. Mặt nó trông đen sạm và bụi sình dính đầy, nhưng nhìn kỹ hơn đó là một thây ma khá điển trai, hiền và có vẻ thông minh nhất trong đám thây ma ở buồng giam này và buồng giam đầu. Riêng Đào, cô cũng chăm chú nhìn nó kỹ hơn những con khác, ánh mắt cô cũng trìu mến hơn khi nhìn thây ma cao ráo này, cô cũng một thoáng trầm tư, trong giây phút cô cúi nhìn vội xuống ngực mình như nhớ ra điều gì trước đây. Sau đó, cô ngẩng đầu lên khẽ cười mỉm lạnh lùng.

Đào cũng đứng nhìn nó, miệng hơi mở, hai môi bật ra, cô nói:
- Có vẻ như ngươi vẫn còn oán hận ta.
- Mi quả thật là một cái xác có tâm hồn
- Ta rất tiếc, quả thật mi cũng có thứ thú vị hơn đám kia, nhưng mà thôi…

Nó nhìn được một lúc rồi quay đi lộ vẻ ân hận điều gì. Thây ma cao điển trai này ngoảnh đi, rồi nó thất thểu đi vào trong. Một thây ma mang dáng vẻ ưu tư và triết lý.

Cuộc kiểm tra đột xuất vẫn tiếp tục khi cô gái đi qua từng cửa buồng giam, xem xét các con vật trong đó, xem cửa khóa có bị bẻ cong hay xô ra không. Thỉnh thoảng, lại nghe thấy các tiếng quật roi đen đét, và những tiếng rú ghầm ghè. Nghe chừng như bọn chúng muốn nói điều gì, sự thực không biết nói, âm thanh nghe hỗn loạn như một bầy chó, nhưng không có âm thanh nào có vẻ dám chống đối, trái lại rất sợ sệt nữ chúa xinh đẹp lạnh lùng của chúng ở dưới các gian hầm này. Rồi cô lại xuống tầng hầm thứ hai, thứ ba bên dưới. Ánh sáng từ chiếc giá nến cứ soi từng khoảng trống Đào đi đến và mờ tối lại phía sau.

***
Reply With Quote
  #10  
Old 12-02-2009, 04:54 AM
andy02 andy02 is offline
Senior Member
 
Join Date: Nov 2009
Location: ở 2 miền Nam, Bắc
Posts: 140
Default secret of a hounted house in suburban - chapt 1: 6 - Gia dUng

secret of a hounted house in suburban - chapt 1: 6 - Gia dUng
***

6 – Tình ý chàng đặc vụ
Trong bóng đêm nửa tối nửa sáng phía cánh cửa sổ, quàng tay vơ lấy một chiếc gối, Long tưởng như mình đang ôm lấy người con gái kia. Suy nghĩ và tưởng tượng một đêm qua đã theo Long vào giấc ngủ, anh miên man tưởng như ôm được cô. Chiếc gối ôm to bên cạnh mát rượi chạm vào tay anh khiến anh tỉnh giấc, anh mở mắt biết là mình đang mơ ngủ, tơ tưởng đến người con gái đẹp kia, quay sang phía tủ nhìn đồng hồ đã năm giờ hơn, bên cửa sổ kéo rèm hơn phân nửa, ngoài kia trời đang hừng sáng. Long quấn gối lại thay đổi thế nằm, đánh tiếp một giấc ngủ nữa chờ trời sáng hẳn.

Được một lúc, anh vẫn còn ngủ, tai anh nghe văng vẳng tiếng gà gáy và tiếng chó sủa bên ngoài, , nhịp sống một ngày mới đang bắt đầu chu trình mới tại thị trấn này. Đã nghe thấy tiếng xe cộ ồn ào hơn, và tiếng người lao xao tiếng ồn ào qua lại từ phía dưới thị trấn, nhưng lắng nghe kỹ thì không thể nghe được nội dung gì, hiểu được gì. Dù đang nhắm mắt ngủ, anh vẫn nhận ra quanh đây gần khách sạn này chắc có một cái chợ ban sáng. Giờ họp chợ đang diễn ra.

Đã hơn bảy giờ sáng, lúc này Long mới dậy hẳn, anh phóng ra khỏi giường vào nhà tắm rửa mặt vệ sinh. Xong anh thay một bộ quần áo ngủ, mở cửa, anh ra thang máy và lên sân thượng. Mục đích của Long là muốn quan sát toàn cảnh khu thị trấn này tại chỗ khách sạn anh đang nghỉ.

Sáng nay, tiết trời trong mát, từng cơn gió nhẹ ào đến, nắng sớm đã lên nhưng chưa thấy nóng, có lẽ do không khí mát lạnh của vùng đồng bằng và tận phía xa kia là các dãy núi và cánh rừng xanh thẳm vẫn còn điều hòa cái nóng và lạnh. Long cảm nhận sự dễ chịu sảng khoái mà bất kỳ ai đứng hong gió dưới nắng sớm tại vùng này đều dễ dàng thấy vậy.

Quang cảnh núi rừng từ xa, nơi đó là khu vực đêm qua anh đã ghé đến và thực hiện đột nhập, vẫn còn nhiều điều chưa sáng tỏ. Từ trên cao, anh chợt thấy mình quá bé nhỏ trước một không trung và cảnh tượng như vậy, và đằng sau nó là bao chuyện đã xảy ra. Anh liệu chừng sự việc này có đi quá khả năng của mình không? Băn khoăn, lạc lõng, anh trở xuống cầu thang.

Tỉnh Long Hà, Phúc An và Thẩm Xuyến là ba tỉnh lớn của miền trung du đồng bằng miền Bắc Vương quốc Cao Miên. Về vị trí, ba tỉnh nằm theo hình ôm sát nhau, nằm chính giữa là tỉnh Thẩm Xuyến, tuy vậy, chỉ có một con đường Quốc lộ 14 nối thông suốt ba từ Phúc An sang Thẩm Xuyến đến Long Hà. Tỉnh Long Hà là tỉnh cực Tây của nước An Việt - một khu vực trung du miền núi rất rộng, chia làm mười mấy huyện như huyện Sơn Hải, Sơn Đông, Hải Thuận, Hải Đông, Kiên Thành, Kiên Minh, Minh Châu, Minh Sơn … trong đó huyện Kiên Thành là khu vực vùng đồi núi cao hiểm trở và tương đối ít người qua lại, khí hậu quanh năm thoáng mát do tọa lạc tại vùng đèo và núi cao trung bình 300-500 m so với mặt biển. Kiên Thành là huyện sau cùng được chuyển lên thị trấn của tỉnh Long Hà. Trước đây, khi chưa lên thị trấn, ít người còn nhòm ngó đến cái huyện miền sơn cước này, quanh đây vẫn còn giữ nếp sống kiểu bản làng dân tộc miền cao. Trong khi đó, một dải núi đồi cheo leo hiểm trở lại ngăn tỉnh Long Hà với vùng biên giới với nước Miến Điện, vượt qua được dãy núi đó, những người leo núi tưởng mừng sắp được xuống đồng bằng sau nhiều ngày vất vả trên núi cao cheo leo, thì phải đối mặt với một tán rừng rậm rộng bạt ngàn trước khi ra đến đồng bằng, từ trên núi họ phải vượt qua các tán rừng nhỏ bám theo vách đá trơn trượt, vì bên trong có nhiều mạch nước ngầm chảy đổ ra, khí hậu tại chỗ đó đạt đến mức ôn đới, độ ẩm cao và nhiệt độ xuống thấp, nếu từ phía xa hay dưới chân núi nhìn lên quanh năm luôn có những quầng sương mù mỏng bao trùm từng khoảng trên núi, đến khi xuống được chân núi lạc vào rừng rậm họ lại rơi vào vùng khí hậu nhiệt đới, cây cối đua chen mọc, bên cạnh những gốc cây lớn luôn có kẻ sống bám cộng sinh là các loài cây nhánh leo, vươn tỏa thân nhánh của nó gần như che hết bầu trời phía trên; trong rừng ánh nắng mặt trời không thể lọt vào nhiều mà chỉ thưa thớt từng khoảng. Qua hẳn biên giới là khu vực tự trị của một bộ phận dân cư miền núi Miến Điện, được mệnh danh là vương quốc tự do trên vùng đồi núi trung du. Một phần tỉnh Phúc An cũng giáp ranh tỉnh Long Hà, song bởi các dãy núi cao, nên không có đường sá đi qua, Phúc An cũng là một tỉnh lớn gồm nhiều huyện như Hải Châu, Lương Châu, Lương Sơn, Bắc Vạn …và khu trung tâm quận Tiền Châu. Tại Phúc An, Long ở tại quận Tiền Châu, đơn vị Sở cảnh sát Phúc An cũng nằm tại quận trung tâm. Do địa bàn rộng lớn vậy, lại khó khăn đi lại, nên hình như Long cũng không biết mấy gì về tỉnh Long Hà, đặc biệt các huyện miền sơn cước.

Trở về phòng, đã hơn 7g30 gần 8g, đột nhiên chuông máy bộ đàm của anh phát tiếng kêu, anh hiểu là cấp trên đang gọi mình. Anh vội cầm máy trả lời:
- Trinh sát 03 nghe!
- Trinh sát 03, báo cáo tình hình đột nhập khu nhà đêm qua.
Long tập trung và báo cáo lại sự việc, từ máy bộ đàm anh còn nghe tiếng lách cách đánh tốc ký của người thư ký, bên cạnh chỉ huy Ban chuyên án, anh nói:
- Tôi đã tiếp cận khu nhà khoảng lúc 9g30 tối, bí mật đột nhập, theo tôi quan sát, dám chắc là không có người nào nhìn thấy tôi vào thời điểm đột nhập.
- Tốt, anh có tìm thấy gì khả nghi? – Giọng cấp trên hỏi tiếp
Long cầm bộ đàm đi từng bước tiến ra cửa sổ, anh nhìn ra phía xa như để trấn tĩnh hơn, đầu óc dễ nghĩ lại chuyện đêm qua, anh thuật lại từng bước:
- Trong khu nhà, mọi thứ vẫn bình thường như mô tả công việc sản xuất kinh doanh của nhà này, từ sân, nhà kho … tất cả đều đã bỏ không được vài năm. Ngoài ra, khi đi ra phía mấy ngôi mộ gia đình họ xem xét, tôi thấy trước mỗi ngôi mộ đều có những tượng chạm khắc một hình con vật quái dị, tôi đã chụp lại một số hình ảnh này. Sau đó tôi mở khóa vào trong nhà, đúng như trong hồ sơ, nhà này dùng để cho thuê, đặc biệt tôi tìm thấy còn nhiều đôi giày cũ để lại, và trong nhà vệ sinh có nhiều dao cạo râu còn vứt lại.
- Ngoài ra, anh còn tìm thấy gì? – Giọng người cấp trên vẫn trấn tĩnh, nhưng có phần bắt đầu nôn nóng.
- Tôi không tìm thêm được chi tiết gì đáng chú ý nữa ở tầng trệt và lầu 1. Nhưng khi lên gian trên cùng, tôi thấy trên đó có một bàn thờ, họ thờ hai hình tượng giống hệt với những tượng chạm đá tại các ngôi mộ. Tôi cũng chụp hình lại. Sau đó, như chỉ huy đã báo trước đêm qua, lúc tôi đang đứng trên gian trên cùng tôi phát hiện ra cổng vườn bị mở; lúc đó tôi thấy có bóng người con gái ở trong vườn và ra phía các ngôi mộ. Theo tôi, đây chính là cô Đào. Tôi sợ cô ta phát hiện mình đột nhập vào nhà và đang ở đâu đó, nếu cô ta lên gian trên cùng tôi không có chỗ nào nấp, nên đã nhanh chóng bỏ xuống lầu và ra phía cửa trở về.
Giọng nói của cấp trên bắt đầu gạn hỏi tò mò hơn:
- Lúc đó anh thấy cô Đào làm gì?
Ngập ngừng một lúc, Long trả lời:
- Cô Đào đột nhiên trở về nhà vào ban đêm, đi ra phía vườn, sau đó lúc cô ta sắp sửa vào nhà thì … thì tôi đã xuống nhà, chạy ra vườn nấp và đi ra ngoài.
Trong một khoảnh khắc, Long đã hơi giấu kín về chuyện quan sát thấy Đào ăn mặc quần áo gì và ra ngồi ở phía ngôi mộ. Và cả chuyện anh đã được âm thầm chiêm ngưỡng dung nhan cũng như dáng vẻ Đào từ một vị trí rất thuận lợi là ẩn nấp từ trên cao. Mặc dù, khi xuống lầu và trốn ra sau vườn, anh nhận thấy Đào đi rất nhanh tựa hồ như lướt nhẹ trên mặt đất, song anh không hề vội quy kết vào những chuyện ma quái, vì lòng anh lúc đó đã hơi ngây ngất men tình. Đàn ông sớm đổ trước những cô gái có dung nhan và thân thể đẹp, chắc Long cũng rơi vào tình huống này, huống chi Đào là một người con gái đẹp người thu hút, những lúc tự nhiên, trông cô rất ngoan hiền và đẹp khác thường.

Dù bổn phận của một đặc vụ điều tra, anh không được phép nghiêng ngả vì những cảm xúc riêng; nhưng ở hoàn cảnh này, Long cảm nhận mình đã thầm có tình ý với cô gái kia. Và khi trở về khách sạn, đã an giấc ngủ say, anh vẫn không thôi tơ tưởng đến cô ta. Do vậy mà tình tiết báo cáo lại cho cấp trên đã được Long giấu bớt một số chi tiết. Đột nhiên anh cảm thấy một điều riêng tư sớm nảy nở trong chuyện này, và không muốn nói cho cấp trên biết, ngay lúc đó, trong lòng anh đã nhen nhóm ý nghĩ muốn biến người con gái kia là của riêng tim anh, một chi tiết báo cáo thêm anh cũng chưa muốn.

- Tốt, anh chuẩn bị máy ảnh và máy tính, gởi ngay những hình ảnh tối qua về đơn vị. – Giọng cấp trên bên kia vẫn đều đều.
- Rõ thưa chỉ huy – Long trả lời.
- Sáng nay và đến chiều trước 5g, anh hoàn toàn rảnh không có nhiệm vụ, đến chiều tôi sẽ có chỉ đạo mới cho anh.
- Vâng thưa chỉ huy – Long đáp
- Rảnh rỗi cả buổi sáng, anh có thể đi ra ngoài đâu đó, nhớ không được tham gia vào nhậu nhẹt chè chén, hay dính líu phải gây gổ ẩu đả với thành phần khác. Đột xuất, đơn vị vẫn có thể gọi anh. – Người cấp trên nói và ngừng buổi trao đổi.
- Rõ thưa chỉ huy.
Việc báo cáo tình hình điều tra ngày đầu đã xong. Long đi lấy máy ảnh và mở máy tính, anh vào mạng có sẵn trong phòng và gởi các hình ảnh từ máy ảnh về địa chỉ đơn vị.

Xong xuôi, Long ngồi thừ ra, nghĩ chuyện anh sẽ làm gì cho hết cả buổi sáng và chiều nay. Long ngẫm nghĩ, có lẽ anh nên đi vào khu trung tâm thị trấn, ăn trưa và tìm hiểu đôi chút về phố phường và cuộc sống vùng này. Anh đếm lại số tiền công vụ tạm ứng cho công tác điều tra xem còn bao nhiêu, nhẩm tính toán sẽ tiêu được trong vòng mấy ngày nữa tại đây, trước khi tiền đã cạn anh sẽ phải xin phép cấp trên và đi tìm một quầy Automat nào đó để lấy thêm tiền chi dùng.

***
Reply With Quote
Reply

Tags
truyen ma

Thread Tools
Display Modes

Posting Rules
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is On
Smilies are On
[IMG] code is On
HTML code is Off



All times are GMT -8. The time now is 07:24 PM.


Powered by vBulletin® Version 3.8.2
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.
Forums TOS: The owners, administrators, and moderators of this Forums will not be held liable for any objectionable messages posted on this forum, members are responsible for the liabilities of their own posts. The owners of this Forums reserve the right to remove, edit, move or close any thread or message for any reason but are not compelled to do so unless they deem it to be necessary. It is impossible or us to review all messages. If you are a company and noticed any copyrighted material, please let us know right away.

Sponsor Links: Phim CentralNu SinhViet ForexNhac Hoa TauNhac Giao HuongHoa KiengRolex WatchesWatchesWatch MoviesWorld Of WarcraftiPhone & IpadHair LossWeight LossMesotheliomaCancer InformationDistant LearningMobile SEOFree SoftwareDownload SoftwareEasy RecipesInvestment TipsFree SEO ToolsFree Wordpress ThemesFree Forex DemoFree To PlayXem PhimPhim Online


© 2001-2010 VnTruyen.com. All rights reserved.  Privacy Policy.  A Division of VNCentral.  //Advertise With Us  //Flip This Web.