duyviet
05-27-2008, 10:34 AM
Hoàng tử & Ếch nhỏ
Khi ánh trắng chiếu vào đôi mắt em to bằng cái bánh pizza, đó là tình yêu(Babe film)
Lần này thì Ếch nhỏ tới trước, dù rằng vẫn không đúng lắm với kế hoạch của ếch nhỏ: nó sẽ đến café sớm hơn Hoàng tử một chút để còn chỉ đường cho Hoàng tử. Hồi nãy đang trên đường vội vàng đến điểm hẹn thì túi quần của Ếch nhỏ run bần bật. Oái! Chết roài. Thể nào Hoàng tử cũng đã tới. Ếch nhỏ lôi Dế đen ra: 1 tin nhắn của Hoàng tử, bảo Hoàng tử sẽ đến trễ 10 phút vì một số việc bận rộn của người lớn, sau đó, Hoàng tử sẽ… tắm cái và thay đồ (có cần chi tiết dzữ dzậy không nà!? rồi tới ngay (!).
Đến quán. Chuyến đi sóng gió vừa mới làm Ếch nhỏ hơi say. Nó đi vòng qua bên này rồi lại ngoặt qua bên kia. Ếch nhỏ giả lơ không chịu nhìn anh nhân viên mặc đồ trắng bóc đang quan sát nó. Rồi Ếch nhỏ tìm được một chỗ để thả mình –nơi không tối quá cũng không sáng quá: phía bên tay phải là một đôi nam nữ đang thì thầm, chắc là người yêu của nhau; phía bên tay trái là cầu thang đi lên với dây treo bằng sắt, bên cạnh có đặt những lu vại to, cổ cổ làm Ếch nhỏ liên tưởng đến những lễ hội mùa màng xa xôi.
Ếch nhỏ chống cằm, mắt lim dim nhìn quanh cái không gian trầm mặc bao mình. Quán có đổi khác một chút với những bức ảnh mang phong cách hiện đại và đèn trang trí. Nếu Ếch nhỏ không lầm thì kia là ảnh một con chó đốm thì phải? Không biết là nó có ý nghĩa gì?
Rồi Ếch nhỏ nhìn vào những cảm giác trong lòng. Cảm giác gì nhỉ? Hình như cả ngày nay Ếch nhỏ vẫn chưa có câu trả lời cho chúng. Điều gì đó bảo rằng Ếch nhỏ đang không được thoải mái cho lắm. Có thể tại hồi chiều Ếch nhỏ đã không ăn gì ngoài gói snack tôm nên khiến cho ruột nó cồn cào đến giờ.
Mà cũng có thể vì Ếch nhỏ đang phải ngoan ngoãn chờ đợi một vị khách đặc biệt. Vị khách ấy có lẽ đã tắm cái và mặc áo xong rồi. Ếch nhỏ sẽ nói gì tiếp sau đây? Mấy câu hỏi làm đầu Ếch nhỏ quay quay. Ở bàn bên kia, sao anh gì đó không nhìn bạn gái đi mà cứ nhìn… Ếch nhỏ bên này chăm chăm thế?
Hoàng tử đến. Ếch nhỏ ngồi im. Không hiểu sao Ếch nhỏ đã không phải chạy ra đón mà Hoàng tử vẫn len được vào tới chỗ này (!). Cái nhìn của Ếch nhỏ toả ra như đang đón chào một người vừa thân nhưng cũng vừa xa. Vì Ếch nhỏ là Ếch nhỏ và Hoàng tử là Hoàng tử.
Hoàng tử bị đau họng nhưng vẫn dễ gần với những câu chuyện, không khác với Hoàng tử trên Y!M. Nhưng trên Y!M, người ta không phải nhìn vào mắt nhau khi nói chuỵên thế này. Đôi khi Ếch nhỏ thấy dường như gương mặt của Hoàng tử đặt quá gần với nó. Ếch nhỏ vẫn không quên đây là một cuộc gặp gỡ vì công việc. Người lớn có cách làm việc ngộ nghĩnh như thế này đây. Còn Ếch nhỏ, chỉ hẹn café với những cuộc gặp gỡ thân mật thôi. Nhưng sao những lần thân mật đó, chưa ai từng bảo với Ếch nhỏ như Hoàng tử, rằng trong mắt Ếch nhỏ có một nỗi buồn kì lạ… À không, sao lại thế được. -Ếch nhỏ cười cúi đầu… Hoàng tử dù sao vẫn là một vị khách lạ như bao người bạn khác, khi anh đang vô tình chạm vào điều gì đó sâu trong mắt Ếch nhỏ…
Những lần chạm mắt với ai đó khá lâu như thế làm Ếch nhỏ nhớ tới người xưa. Anh vẫn hay nhìn vào mắt Ếch nhỏ một cách trọn vẹn như vậy. Nhưng chẳng bao giờ anh nói đã thấy những gì. Cả lần gặp lại nhau sau một thời gian rất dài anh chia tay Ếch nhỏ, anh cũng nhìn vào mắt Ếch nhỏ như thế mà không nói, mặc cho Ếch nhỏ miệng trách anh mà như sắp khóc đến nơi vậy.
Mà sao lại khóc khi giờ đây, anh đã tìm được người mà mình thật sự yêu thương, phải không Hoàng tử? Vậy là Hoàng tử cũng không ngốc đâu!
Hoàng tử chào Ếch nhỏ khi cả hai ra về, anh vẫn dễ mến như khi đến. Ếch nhỏ đã cố tình làm mọi thứ thật chậm. Ếch nghĩ sau khi việc đã xong, Hoàng tử có thể nhanh chóng phóng xe về nhà và ngủ khì cho ngày mai đi làm. Còn Ếch nhỏ muốn có khoảng chậm rãi để nghĩ về mọi chuyện. Nhưng anh vẫn đứng đợi để chào Ếch nhỏ. Đó có thể là phép lịch sự. Đó cũng có thể là sự cảm mến mà Ếch nhỏ đáp lại anh khi Ếch nhỏ kể ra điều này trong câu chuyện của mình.
Ếch nhỏ vẫn còn nhớ có lần nó từng bị bỏ lại một mình nơi xa lạ, khi buổi chiếu phim Nhật kí tiểu thư Jones phần II đang còn chiếu dang dở…
Đêm nay Ếch nhỏ muốn nghe một chút nhạc trước khi ngủ. Căn phòng của Ếch nhỏ thu lại trong khoảng sáng của màn hình Dế đen.
Vẫn hỏi vì sao anh không yêu em như ngày hôm nào
Vẫn hỏi vì sao anh không yêu em như lời anh nói ngày nào…
Ếch nhỏ bỏ mặc những cảm xúc khi nó lẩm nhẩm hát theo nhạc. Thứ ánh sáng trắng hắt vào từ phía cửa sổ nhìn ra thật mềm mại. Đêm suôn mượt trôi trên vai Ếch nhỏ.
Hoàng tử thật dễ mến và có nhiều điểm hoàn hảo. Ếch nhỏ tự hỏi sao hôm nay mình đã không có những cảm xúc nông nổi như với người xưa?
Chỉ mình anh mang cho em bâng khuâng, mang phút yên bình, mang phút chờ mong…
Mình anh mang nỗi buồn… cho em…
Có giọt nước âm ấm vừa lăn ra khỏi mắt Ếch nhỏ…
Trong giấc ngủ của nó, Hoàng tử đáng yêu hoá thành vì sao xanh lung linh…
http://www.vnmusic.com.vn/music/uploads/media/1511.wma
Khi ánh trắng chiếu vào đôi mắt em to bằng cái bánh pizza, đó là tình yêu(Babe film)
Lần này thì Ếch nhỏ tới trước, dù rằng vẫn không đúng lắm với kế hoạch của ếch nhỏ: nó sẽ đến café sớm hơn Hoàng tử một chút để còn chỉ đường cho Hoàng tử. Hồi nãy đang trên đường vội vàng đến điểm hẹn thì túi quần của Ếch nhỏ run bần bật. Oái! Chết roài. Thể nào Hoàng tử cũng đã tới. Ếch nhỏ lôi Dế đen ra: 1 tin nhắn của Hoàng tử, bảo Hoàng tử sẽ đến trễ 10 phút vì một số việc bận rộn của người lớn, sau đó, Hoàng tử sẽ… tắm cái và thay đồ (có cần chi tiết dzữ dzậy không nà!? rồi tới ngay (!).
Đến quán. Chuyến đi sóng gió vừa mới làm Ếch nhỏ hơi say. Nó đi vòng qua bên này rồi lại ngoặt qua bên kia. Ếch nhỏ giả lơ không chịu nhìn anh nhân viên mặc đồ trắng bóc đang quan sát nó. Rồi Ếch nhỏ tìm được một chỗ để thả mình –nơi không tối quá cũng không sáng quá: phía bên tay phải là một đôi nam nữ đang thì thầm, chắc là người yêu của nhau; phía bên tay trái là cầu thang đi lên với dây treo bằng sắt, bên cạnh có đặt những lu vại to, cổ cổ làm Ếch nhỏ liên tưởng đến những lễ hội mùa màng xa xôi.
Ếch nhỏ chống cằm, mắt lim dim nhìn quanh cái không gian trầm mặc bao mình. Quán có đổi khác một chút với những bức ảnh mang phong cách hiện đại và đèn trang trí. Nếu Ếch nhỏ không lầm thì kia là ảnh một con chó đốm thì phải? Không biết là nó có ý nghĩa gì?
Rồi Ếch nhỏ nhìn vào những cảm giác trong lòng. Cảm giác gì nhỉ? Hình như cả ngày nay Ếch nhỏ vẫn chưa có câu trả lời cho chúng. Điều gì đó bảo rằng Ếch nhỏ đang không được thoải mái cho lắm. Có thể tại hồi chiều Ếch nhỏ đã không ăn gì ngoài gói snack tôm nên khiến cho ruột nó cồn cào đến giờ.
Mà cũng có thể vì Ếch nhỏ đang phải ngoan ngoãn chờ đợi một vị khách đặc biệt. Vị khách ấy có lẽ đã tắm cái và mặc áo xong rồi. Ếch nhỏ sẽ nói gì tiếp sau đây? Mấy câu hỏi làm đầu Ếch nhỏ quay quay. Ở bàn bên kia, sao anh gì đó không nhìn bạn gái đi mà cứ nhìn… Ếch nhỏ bên này chăm chăm thế?
Hoàng tử đến. Ếch nhỏ ngồi im. Không hiểu sao Ếch nhỏ đã không phải chạy ra đón mà Hoàng tử vẫn len được vào tới chỗ này (!). Cái nhìn của Ếch nhỏ toả ra như đang đón chào một người vừa thân nhưng cũng vừa xa. Vì Ếch nhỏ là Ếch nhỏ và Hoàng tử là Hoàng tử.
Hoàng tử bị đau họng nhưng vẫn dễ gần với những câu chuyện, không khác với Hoàng tử trên Y!M. Nhưng trên Y!M, người ta không phải nhìn vào mắt nhau khi nói chuỵên thế này. Đôi khi Ếch nhỏ thấy dường như gương mặt của Hoàng tử đặt quá gần với nó. Ếch nhỏ vẫn không quên đây là một cuộc gặp gỡ vì công việc. Người lớn có cách làm việc ngộ nghĩnh như thế này đây. Còn Ếch nhỏ, chỉ hẹn café với những cuộc gặp gỡ thân mật thôi. Nhưng sao những lần thân mật đó, chưa ai từng bảo với Ếch nhỏ như Hoàng tử, rằng trong mắt Ếch nhỏ có một nỗi buồn kì lạ… À không, sao lại thế được. -Ếch nhỏ cười cúi đầu… Hoàng tử dù sao vẫn là một vị khách lạ như bao người bạn khác, khi anh đang vô tình chạm vào điều gì đó sâu trong mắt Ếch nhỏ…
Những lần chạm mắt với ai đó khá lâu như thế làm Ếch nhỏ nhớ tới người xưa. Anh vẫn hay nhìn vào mắt Ếch nhỏ một cách trọn vẹn như vậy. Nhưng chẳng bao giờ anh nói đã thấy những gì. Cả lần gặp lại nhau sau một thời gian rất dài anh chia tay Ếch nhỏ, anh cũng nhìn vào mắt Ếch nhỏ như thế mà không nói, mặc cho Ếch nhỏ miệng trách anh mà như sắp khóc đến nơi vậy.
Mà sao lại khóc khi giờ đây, anh đã tìm được người mà mình thật sự yêu thương, phải không Hoàng tử? Vậy là Hoàng tử cũng không ngốc đâu!
Hoàng tử chào Ếch nhỏ khi cả hai ra về, anh vẫn dễ mến như khi đến. Ếch nhỏ đã cố tình làm mọi thứ thật chậm. Ếch nghĩ sau khi việc đã xong, Hoàng tử có thể nhanh chóng phóng xe về nhà và ngủ khì cho ngày mai đi làm. Còn Ếch nhỏ muốn có khoảng chậm rãi để nghĩ về mọi chuyện. Nhưng anh vẫn đứng đợi để chào Ếch nhỏ. Đó có thể là phép lịch sự. Đó cũng có thể là sự cảm mến mà Ếch nhỏ đáp lại anh khi Ếch nhỏ kể ra điều này trong câu chuyện của mình.
Ếch nhỏ vẫn còn nhớ có lần nó từng bị bỏ lại một mình nơi xa lạ, khi buổi chiếu phim Nhật kí tiểu thư Jones phần II đang còn chiếu dang dở…
Đêm nay Ếch nhỏ muốn nghe một chút nhạc trước khi ngủ. Căn phòng của Ếch nhỏ thu lại trong khoảng sáng của màn hình Dế đen.
Vẫn hỏi vì sao anh không yêu em như ngày hôm nào
Vẫn hỏi vì sao anh không yêu em như lời anh nói ngày nào…
Ếch nhỏ bỏ mặc những cảm xúc khi nó lẩm nhẩm hát theo nhạc. Thứ ánh sáng trắng hắt vào từ phía cửa sổ nhìn ra thật mềm mại. Đêm suôn mượt trôi trên vai Ếch nhỏ.
Hoàng tử thật dễ mến và có nhiều điểm hoàn hảo. Ếch nhỏ tự hỏi sao hôm nay mình đã không có những cảm xúc nông nổi như với người xưa?
Chỉ mình anh mang cho em bâng khuâng, mang phút yên bình, mang phút chờ mong…
Mình anh mang nỗi buồn… cho em…
Có giọt nước âm ấm vừa lăn ra khỏi mắt Ếch nhỏ…
Trong giấc ngủ của nó, Hoàng tử đáng yêu hoá thành vì sao xanh lung linh…
http://www.vnmusic.com.vn/music/uploads/media/1511.wma