Snake
07-25-2007, 04:43 AM
Phi lộ ?
Trên dãy Thiên Sơn cây cối xanh tươi quanh năm, hoa nở bốn mùa, vạn vật sống yên bình phẳng lặng. Bóng chiều đã nhạt màu dưới những tàn cây, chim vổ cánh về tổ, một ngày như mọi ngày sắp tàn vào màn đêm, có khác chăng là mấy chấm đen đang tiến dần lên từ chân núi. Năm bóng người đang dùng thuật khinh thân tiến về một trang trại đơn sơ có mái nhà tranh xinh xắn ẩn hiện trong rừng trúc xanh tươi mượt mà. Bóng đen đi giữa bất chợt dừng lại, cùng một lúc bốn người vây quanh cũng dừng lại nhịp nhàng đúng lúc, như được tập luyện nhiều năm.
- Các người dừng lại ở đây, cấm vọng động, không có lệnh của ta không được đi vào.
Một người trong bọn vòng tay như định nói điều gì, nhưng nhìn ánh mắt người thủ lãnh, hắn ngậm tăm. Dặn dò xong thủ hạ, người trung niên có dáng cách đường bệ oai phong đẩy cánh cửa hàng rào bằng trúc đi vào phía trong, tiến về túp lều tranh, gần tới cổng y dừng lại lên tiếng :
- Hiền đệ, em có trong nhà không ?
Từ trong nhà bước ra một thanh niên, áo quần thô sơ nhưng sạch sẽ, miệng chúm chím một nụ cười, nhìn thấy hán tử trung niên hắn hình như ngạc nhiên lắm nhưng cũng vội bước tới, vòng tay :
- Đại ca ! cơn gió nào đưa đại ca tới thăm tiểu đệ vậy ?
Giật mình, hán tử trung niên thối lui một bước, thảng thốt :
- Ngươi là ? ?
Người thanh niên chắp tay sau lưng, đứng yên mỉm cười.
Nhận ra những nét quen thuộc của người thân, hán tử trung niên khoát tay ra phía sau, như ngầm bảo bọn thuôc hạ không được vọng động. Rồi bước tới hai tay ôm vai chàng thanh niên lắc mạnh :
- Không có nụ cười này chắc huynh không sao nhận ra được, chẳng lẽ đây là công phu thành tựu từ Ma Kinh ?
- Đúng đó đại ca, phần cuối của Thánh Giáo Ma Kinh dạy về cách chửa thương và giải độc, còn có thêm Thuật Trú Nhan nữa.
- Hèn gì trông em như mới qua độ tuổi thanh niên. Tuyệt diệu thật, đệ đã thay hình đổi dạng, thật Trời giúp ta rồi.
Ngửa mặt lên trời, hán tử trung niên cười sảng khoái.
Đợi tiếng cười chấm dứt, chàng thanh niên hỏi :
- Đại ca, có chuyện gì quan trọng mà anh bỏ Quốc sự lên đây tìm em gấp như vậy, cho Từ bá phụ lên gọi em về được rồi, sao đại ca xuất hành mà chỉ đem theo có 4 gả tùy tùng vậy, bọn Nội cung Thị vệ đâu rồi.
- Bọn chúng tản mát trong Thị trấn, huynh bí mật du hành không muốn lộ hành tung.
- Hèn gì ?
Chàng thanh niên bỏ lửng câu nói, vói tay bẻ một nhánh trúc thành 4 khúc cở lóng tay, trúc tươi rất dai nhưng hắn bẻ gảy từng đoạn như bẻ cành cây khô, cầm nắm trúc hắn vẩy tay ném về phía một tàn cây rậm, bốn đoạn trúc bay tà tà tới lùm cây rồi bất chợt đổi hướng về lùm cây bên cạnh, tốc độ chợt nhanh như sao xẹt, hai tiếng hự bốc ra kèm theo tiếng ngã vật của thân người. Giật mình nhưng tự trấn tỉnh rất mau, hán tử gật gù:
- Mạng lưới mật thám Đông Xưởng của hắn rộng lớn và hùng hậu hơn ta tưởng tượng nhiều.
- Đại ca muốn nói ai ?
- Là ?
Nhìn chàng thanh niên, hán tử nghiêm mặt nói :
- Hiền đệ, đại ca có việc cần em giúp đỡ.
- Đại ca, tám năm trước đây chịu bốn chưởng của cặp Thiên Địa Song Ma lọt xuống vực Thiên Trì giả chết, tiểu đệ đã thay hình đổi dạng, rửa tay gát kiếm không muốn vướng bận tới chuyện giang hồ nữa.
- Hiền đệ, một nửa giang sơn em còn không nhận, đại huynh rất hiểu chí nguyện bình sinh của hiền đệ, nhưng mong em hãy vì giang sơn Đại Minh mà tái hiện võ lâm một lần.
- Đại huynh muốn nói ?
- 50 vạn liên quân của Miêu Mãn Mông Tây là giặc ngoài, Thái Sư đương triều là thù trong, Giáo Phái Bạch Liên là bọn bán nước.
- Đại ca muốn nói Bàng Thái Sư có âm mưu tạo phản ?
- Hừ, Phụ Hoàng băng hà lúc huynh còn quá trẻ, hắn dụng mưu mua chuộc thu tóm quyền bính trong tay, hắn muốn lật đổ ngai vàng lúc nào chẳng được. Hiền đệ cũng biết, nếu hắn không sợ các Tướng lãnh đang trấn giữ biên cương kéo quân về hỏi tội, thì giờ đây anh đâu còn ngồi vững trên ngai vàng. Nay nếu hắn cấu kết được với các chư hầu Miêu Mãn Mông Tây, khiến chúng khuấy động can qua các vùng biên cương làm bó tay các Tướng lãnh, giang sơn Đại Minh sẽ lọt vào tay hắn và đồng bọn.
- Còn vai trò của bọn Bạch Liên Giáo ?
- Việc này huynh chưa thực nắm rõ, chỉ biết chúng có Thái Sư chống lưng nên chỉ trong gần 10 năm khởi giáo đã bành trướng khắp Trung Nguyên, uy thế áp đảo cả Cái Bang. Các vùng biên cương quân tướng triều đình vẫn đủ lực trấn áp, trong triều huynh và các đại thần đủ sức đối phó cùng Thái Sư, hiền đệ thay mặt huynh đối phó với Bạch Liên Thần Giáo, tìm cho ra chứng cớ cấu kết cùng Ngoại bang tạo phản của Thái Sư, dùng mối quan hệ trước đây của hiền đệ với Tây Vực công chúa và Miêu Cương Thánh Nữ mà phá vở thế liên minh của họ với Thái Sư.
- Đại ca, hiện tại tiểu đệ không nhớ gì về quá khứ hết.
Minh Triều Hoàng Đế giật mình, trố mắt nhìn.
- Đại ca đừng ngạc nhiên, đó chỉ là vài tiểu xảo được truyền dạy trong cuốn Ma Kinh, đại ca cũng biết Trời Đất sinh ra loài người có một bộ óc rất bao la, chứa đựng sự kiện cả vài đời người cũng chưa hết, khi học Thuật Trú Nhan trong Ma Kinh để thay hình đổi dạng, đệ đã kết hợp với Thần Công của Trương bá phụ dấu đi những ký ức không quan trọng của thời gian trước, cho nên giờ đây em trẻ cả thể xác lẩn tâm hồn.
- Như vậy em đã quên hết những chuyện ngày xưa.
- Không phải vậy, những gì cất dấu được thì em cũng lấy lại được.
- Hiền đệ cần thời gian bao lâu để phục hồi ký ức.
- Khoảng thời gian 10 ngày.
- Vậy hiền đệ bảo trọng, anh về triều chờ tin thành công của em.
- Đại huynh chờ em một chút.
Chàng thanh niên đi vào nhà, chốc lát mang ra một cái áo mỏng dệt bằng nguyên liệu trắng mịn, đưa cho Minh Triều Hoàng Đế và nói :
- Em có món quà nhỏ gởi tặng đại huynh.
- Vật gì vậy ?
- Cái áo này dệt bằng Thiên Ty Tầm, nhờ nó mà em mới có thể vận công chịu được chưởng lực tan kim nát thạch của Song Ma mà giả chết.
- Hiền đệ sắp xông pha giang hồ hiễm ác sao không giữ nó mà lại đưa cho huynh.
- Tám năm nay nhờ Ma Kinh em đã thức ngộ thêm nhiều ảo diệu của mấy môn Thần Công, thêm vào cơ thể đặc biệt của em, nên bây giờ không cần nó nữa, hiền huynh giữ lấy mà dùng ph*ng bất trắc. Đại ca bảo trọng !
- Chúc đệ mã đáo thành công.
Đợi em khuất vào trong nhà, Hoàng Đế khoát tay gọi thuộc hạ, chỉ vào lùm cây hạ lệnh :
- Các ngươi vào trong đem hai xác chết đó theo.
Hai thuộc hạ vâng lệnh tiến vào, vừa lật mặt xác chết chúng giật mình, quay mặt nhìn nhau sửng sốt, người nào mà lại có bản lảnh siêu tuyệt có thể dùng bốn đoạn trúc nhỏ đánh chết hai cao thủ lừng danh Hắc Đạo Bắc Kinh Song Thử dể dàng như vậy.
o 0 o
Đoàn người vừa khuất bóng, Chu Triệu Hạc cũng thu xếp rồi rời bỏ nơi ẩn mình trong 8 năm qua tiến sâu vào trong núi, chẳng bao lâu đã đến một khoảng rừng rậm rạp như chưa từng có bóng người qua lại. Vận dụng công phu Thuận Phong Nhĩ nghe ngóng một hồi, yên tâm áp tay vào một thân cây cổ thụ to lớn chàng đẩy mạnh, rồi lách mình vào khe hở vừa mở ra, đi xuống thạch thất. Thạch thất này là nơi luyện công trước đây của Trương bá phụ và chàng, hàng năm Chu Triệu Hạc đều tích trử lương thực và các vật dụng cần thiết vào đây ph*ng khi cần đến. Nằm trên chiếc sàng bạch ngọc, Chu Triệu Hạc vận dụng Qui Tức Đại Pháp cho toàn thân bất động như người chết, chỉ có nảo bộ hoạt động tìm lại các ký ức đã qua ?
Hồi 1
Thay máu trị thương, Nhị Hoàng bình phục
Đắc ngộ kinh thư, Triệu Hạc hạ sơn.
? gần đến canh hai mà Đại Minh Hoàng Đế vẫn chưa ngủ, chấp tay sau lưng đi lại trong thư ph*ng, trầm ngâm buồn bả. Bình định sơn hà đã hơn mười năm, khai sáng nhà Minh, làm vua một nước nhưng Chu Nguyên Chương vẫn còn nhiều ân hận cho những việc đã qua.
- Thảo dân xin chào Bệ hạ.
Thoáng giật mình, nhưng với đảm lược hơn người nhà vua chậm rãi qua người lại.
Đứng vòng tay trước cửa thư ph*ng một trung niên khoảng 40, hiên ngang uy mảnh, quần áo sậm màu nhưng không phải y phục dạ hành. Nhận dạng người quen, Đại Minh Hoàng Đế nghe ớn lạnh toàn thân, chẳng lẽ để đến gần 20 năm hắn mới kiếm ta tầm cừu, nhà vua thầm nghĩ.
- Ah, hóa ra là Trương Giáo Chủ, lâu ngày không gặp ngài cũng bình an chớ ?
Như đoán được ý nghĩ trong tâm của Chu Nguyên Chương, Trương Vô Kỵ trấn an.
- Thảo dân đã không can dự vào chuyện thế gian từ lâu, ngày ngày chỉ chuyên chú kẻ lông mày cho hiền thê, hôm nay mạo muội tìm đến đây chỉ muốn thăm hỏi tin tức một bằng hữu, hỏi xong thảo dân sẽ đi ngay lập tức, mong bệ hạ lượng thứ.
- Sao Trương Giáo Chủ lại nói vậy, giáo chủ như cánh hạc mây ngàn, hôm nay gặp lại là hân hạnh cho Chu Nguyên Chương này, có việc gì cần xin Giáo Chủ cứ nói.
- Có một bằng hữu cho thảo dân biết Từ Đạt, Từ đại ca vẫn còn sống và hiện đang bị giam giữ trong Thiên Lao, chẳng hay chuyện này có đúng không, thưa Bệ Hạ ?
- Đúng, Từ đại ca vẫn còn sống, nhưng không phải bị giam mà được trẫm an trí nơi Thiên Lao.
- Hoàng Thượng muốn ám chỉ là ?
- Trương Giáo Chủ, Chu Nguyên Chương này có hùng tâm thống nhất thiên hạ, đôi khi vì đại cuộc ta buộc lòng phải phụ tình bằng hữu, Trương Giáo Chủ chắc hiểu cho lòng kẻ thất phu này, Từ đại ca tính tình trung trực, nóng nảy, không hiểu lòng ta, thường bảo ta phú quí phụ bần, vừa dành được giang san đã vội quên bằng hữu. Trương Giáo Chủ cũng hiểu, bá quan văn võ kẻ gian người ác, kẻ trung người nịnh, đâu thể xử sự như lúc hàn vi được. Phú quí ngày nay của gia tộc họ Chu có phần xương máu của Từ đại ca, trẫm không bao giờ quên được, nhưng không thể để người tự do mà nguy hại tới uy tín của Đại Minh ta.
- Xin cho thảo dân hỏi thẳng, Bệ hạ muốn nhắc tới chuyện Hàn Đồng ?
Nhìn thẳng Trương Vô Kỵ, Đại Minh Hoàng Đế buồn bả gật đầu, cúi mặt.
- Than ôi ! Nhất tướng công thành vạn cốt khô, nhớ chuyện đã qua lòng quặn đau, đêm đêm vổ gối ân hận thâu canh, mong Trương Giáo Chủ hiểu cho lòng của kẻ thất phu này. Con cháu họ Hàn đều thụ hưởng vinh hoa phú quí, nhưng chuyện xưa nhắc lại vẫn ? vẫn ?
- Bệ hạ, thảo dân không nhắc lại chuyện đã qua, còn chuyện hôm nay của Từ đại ca nếu chỉ có như vậy, thảo dân có một đề nghị, mong Hoàng Thượng chuẩn y.
- Trương Giáo Chủ cứ nói.
- Thảo dân có thể xóa bỏ những ký ức đã qua trong đầu của Từ đại ca, mong Bệ hạ cho y một cuộc sống tự do như một dân giả bình thường.
- Ý của giáo chủ là biến Từ Đạt thành người mất trí nhớ, một người điên ?
- Không phải như vậy, thảo dân chỉ xóa đi những ký ức đáng xóa mà thôi. Từ đại ca chỉ quên đi những gì không đáng nhớ mà thôi.
Không tin có một công phu như vậy, nhà vua chưa kịp gạn hỏi thì ngoài cửa có tiếng vọng lớn vào.
- Kính bẩm hoàng thượng, hạ thần là Nội Cung Thị Vệ Tổng Quản Bàng Long xin vào cầu kiến.
- Chắc bọn hắn đã phát hiện sự có mặt của Trương Giáo Chủ, để ta kêu hắn vào trấn an.
Trương Vô Kỵ im lặng gật đầu.
- Vào đi.
Bàng Long thận trọng đi vào, liếc chừng Vô Kỵ, rồi vòng tay.
- Hạ thần xin thỉnh an thánh thượng.
- Trương Vô Kỵ Giáo Chủ có chuyện khẩn cấp cần bàn luận cùng trẫm, các ngươi lui ra, không được vọng động.
Nghe đến tên Trương Vô Kỵ, Bàng Long tái mặt, trán đượm mồ hôi, bản lảnh người này đứng đầu thiên hạ võ lâm, vọng động là nguy hại tới thánh thượng, khoảng cách gần như vậy hắn xuất chiêu đâu ai đỡ nổi, phải lui ra chờ cơ hội mà thôi.
- Dạ, thần ra ngoài chờ lịnh.
- Thôi khỏi, ngươi vào Thiên Lao mời Từ Tổng Binh lên đây.
- Nhờ Bàng Tổng Quản điểm huyệt ngủ của Từ đại ca dùm tại hạ.
Liếc mắt nhìn đức vua dò hỏi, thấy gật đầu hắn quay mặt bước đi.
- Thật sự có công phu như vậy sao Trương giáo chủ ?
- Thưa Bệ Hạ có loại công phu như vậy, nhưng thảo dân chỉ xử dụng được với những việc mà bản thân có tham gia hay hiểu biết rành rẻ, rất may rằng chuyện khó xử giửa Hoàng Thượng và Từ đại ca thảo dân có tham dự.
- Nếu như vậy Trương giáo chủ đã giúp trẫm trút được niềm ân hận gánh nặng trong lòng, người chết là chuyện đã qua nhưng người sống sờ sờ mà không cùng chung hưởng vinh quang thiệt lòng dằn dặt.
Chẳng bao lâu hai tên Thị Vệ và Bàng Long đem Từ Đạt đến thư ph*ng, đặt nhẹ xuống đất rồi chúng lặng lẽ bỏ đi ra đứng trước cửa, quay mặt ra ngoài.
Trương Vô Kỵ bước tới gần giải huyệt, rồi vận dụng công phu Di Hồn Đại Pháp thôi miên Từ Đạt, đi sâu vào tâm tưởng của họ Từ xóa bỏ chuyện Chu Nguyên Chương mưu hại Hàn Đồng và những chuyện xấu xa khác của họ Chu trong công cuộc khởi nghĩa đuổi quân Thát Đát dành bá nghiệp. Độ một tuần trà, cuộc hành công hoàn tất, Vô Kỵ thở phào nhẹ nhỏm.
- Xin Bệ Hạ cho Từ huynh về an nghỉ vài ngày là ký ức bình phục, từ nay sẽ không còn nhớ chuyện ngày xưa nữa. Việc đã xong, xin phép Hoàng Thượng thảo dân cáo từ.
- Gần 20 năm chúng ta mới có cơ hội gặp lại, xin Trương giáo chủ ở lại vài thời khắc đối ẫm vài chung cùng trẫm, cho họ Chu nầy tròn đạo với bằng hữu xưa.
Cảm nhận sự chân thành của họ Chu, Vô Kỵ vòng tay gật đầu.
- Thảo dân tuân chỉ.
Căn dặn bọn Thị Vệ đưa Từ Đạt về an nghỉ, nhà vua hạ lệnh dọn tiệc rượu trong thư ph*ng.
Đối ẫm, hàn huyên đến gần canh ba, nhà vua chợt hỏi.
- Thiên hạ đồn rằng Trương giáo chủ ngoài võ công độc bộ thiên hạ, y thuật cũng vào hàng siêu đẳng, phải không ?
- Thảo dân không dám nhận lời khen quá đáng của đồng đạo võ lâm, nhưng thật sự có biết chút ít về y thuật, chẳng hay Bệ Hạ muốn hỏi điều chi.
- Trẫm muốn nhờ Trương huynh coi bệnh dùm cho đứa con thứ hai của trẫm.
- Chẳng hay Nhị hoàng tử mắc phải bệnh gì mà các Thái Y trong triều phải bó tay.
Nét mặt chợt đâm chiêu, buồn thảm, nhà vua tâm sự.
- Bốn năm về trước, trong lúc đi du ngoạn cùng thê tử, trẫm và tùy tùng trúng phục kích của bọn ám sát, nhờ mệnh trời ta vẫn bình yên nhưng Nhị hoàng lúc đó mới 6 tuổi trúng phải loạn tên kịch độc, hôn mê từ đó đến nay, các Thái Y trong triều đã tận hết khả năng cũng không giải được chất độc hiễm ác đó, vì chuyện này mà Hoàng Hậu đêm ngày buồn bả héo hon. Nay tình cờ ghé thăm, xin Giáo Chủ vì đức hiếu sinh xem qua bệnh trạng của Hoàng nhi xem có cơ may nào hay không, trẫm xin muôn vàn cảm tạ.
- Xin Bệ Hạ chớ quá lời, thảo dân xin tuân mạng.
o 0 o
Xem mạch hồi lâu, Vô Kỵ đứng dậy nhìn vẻ mặt lo lắng của Nhà vua và Hoàng hậu chậm rải nói :
- Nhị hoàng tử trúng phải Hổ Tu Cổ Sát, một lại cổ trùng tuyệt độc của Miêu Cương, chúng dùng râu cọp cắm vào thân một loại tre, sau một thời gian vùng cây xung quanh cái râu cọp sẽ chết và sản sinh ra một loài trùng độc, người Miêu dùng thêm các lá cây kịch độc khác nữa để nuôi các con trùng này, dùng phân của chúng hòa nước tẫm vào các loại tên chuyên dùng để săn ác thú.
- Chẳng hay có cách chửa trị không Trương giáo chủ ?
Nhìn Hoàng hậu, Vô Kỵ lắc đầu :
- Thảo dân có thể giải độc cho người lớn, còn Nhị hoàng tử trúng độc lúc còn cơ thể còn nhỏ và đã quá lâu, lúc này trùng độc đang hủy hoại máu huyết trong thân thể, thảo dân phải chịu bó tay.
Hoàng hậu nức nở khóc. Đại Minh Hoàng Đế buồn bả lẫm bẫm :
- Âu cũng là số trời, tội cho Hoàng nhi vắn số.
Nhìn đứa trẻ đang nằm miên man, da thịt xám xanh vì máu độc, Trương Vô Kỵ quyết định :
- Bẫm Hoàng thượng, trong võ lâm giang hồ có rất nhiều dị nhân với những lối trị độc bá đạo nhưng hữu dụng, thảo dân có quen với một người y thuật rất cao, tình trạng của Hoàng tử coi như là tuyệt vọng với những cách trị độc bình thường, tìm được người này may ra có một cơ may điều trị.
- Tìm vị Thần Y này ở đâu, xin Trương huynh chỉ dậy.
- Ông ta rày đây mai đó, lưu lạc bốn phương tìm thảo dược, xin hãy để thảo dân đưa Nhị hoàng tử đi tìm y.
- Vậy sinh mạng của Hoàng nhi, trẫm và Hoàng hậu xin giao phó cho mệnh trời, nếu không may Nhị hoàng vắn số, xin Trương giáo chủ mang xác về lại hoàng cung, vợ chồng trẫm xin muôn vàn cảm kích.
- Xin hai vị yên tâm, tướng tinh Nhị công tử không phải loại người yểu mạng đâu.
o 0 o
Lưu lạc hơn nửa tháng Vô Kỵ mới tìm được Quái Thủ Thần Y, rồi cả hai cùng nhau nghiên cứu cách trị độc nhưng vẫn bó tay. Cuối cùng Thần Y đề nghị :
- Cậu nhỏ này trúng độc quá lâu, tuy đã dùng dược vật duy trì mạng sống nhưng chất độc đã hủy hoại hồng cầu trong máu, trừ phi thay đổi toàn bộ máu trong cơ thể của y, còn thì vô phương cứu chửa.
- Huynh đài có cách nào thay máu cho y hay không ?
- Trương huynh cũng biết ta thích nghiên cứu Thiên Văn Địa Lý, hai năm trước đây theo dấu một ngôi sao xẹt ta ngẩu nhiên gặp được một thiên thạch rơi xuống vùng Băng Sơn không biết từ bao giờ, trong đó có rất nhiều dược vật kỳ lạ và một dòng nước luân lưu một loại dung dịch màu xanh có tính năng thay thế cho máu người, mạng của Nhị hoàng tử như mành treo chuông không còn cách nào khác đâu. Ngày mai chúng ta hãy khởi hành đến đó, may ra còn cứu kịp.
o 0 o
Thoáng đó mà đã 3 năm, Chu Triệu Hạc từ một thiếu niên sắp chết nay đã trở thành một thanh niên khỏe mạnh, dáng vóc hiên ngang. Tuy rằng đã thay toàn bộ máu độc trong người của Triệu Hạc, nhưng trùng độc trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn dứt tuyệt, thêm nữa loại dung dịch thay máu có tính âm hàn cực mạnh, Trương Vô Kỵ phải mang cậu bé theo truyền dạy Cửu Dương Thần Công để hắn có thể tự mình xua độc tính của cổ trùng ra khỏi cơ thể, mặt khác cũng đễ dung hòa tính âm hàn của loại máu mới. Bản tính thông minh, học một biết mười, lại được hai tay y thuật nhất đời ? Trương Vô Kỵ và Quái Thủ Thần Y, vun đấp nên cơ thể Triệu Hạc có những đặc tính khác thường rất phù hợp cho người luyện võ. Tuy được quần hùng tôn làm Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân nhưng Trương Vô Kỵ đã ngán cảnh đua chen của nhân quần nên không tự mình thành lập môn phái, nay gặp được một được một đứa trẻ có năng khiếu, cá tính lại giống mình nên thương yêu rất mực, quyết đem tuyệt học một đời truyền lại cho Triệu Hạc.
Buông quyển sách xuống sàn đá, Triệu Hạc rảo bước ra sân, lưu luyến những giờ phút cuối cùng của cảnh vật thân quen, vì vài ngày nữa chàng đã phải rời bỏ chốn này trở lại với xã hội loài người. Nơi đây là một vách núi cheo leo treo giữa lưng trời, lối vào độc đạo, không ai biết ngoài chàng và vợ chồng bá phụ, nghe Trương bá phụ kể lại nơi này là chổ ông gặp nạn năm xưa rồi tình cờ thu được bộ sách Cửu Dương Thần Công, khi đã chán ghét cảnh đua chen của thế thái nhân tình ông và bá mẫu Triệu Minh quay trở lại chốn xưa khai phá thành nơi trú ngụ biệt lập với đời. Một tháng trước đây, vợ chồng bá phụ trước khi xuất hành đi thăm bạn cũ đã dặn chàng ôn lại toàn bộ võ công và cho phép chàng xuống núi về Hoàng Cung thăm lại Phụ Hoàng Phụ Mẫu sau bao ngày xa cách.
Nghe tiếng sục sạo Triệu Hạc quay vào trong bắt gặp con khỉ con đang ngồi trên sàn đá hắc xì lia lịa. Trong ba năm qua, ngoài vợ chồng bá phụ Triệu Hạc chỉ kết bạn với loài khỉ mà thôi, cho nên chúng vẫn thường tới đây phá phách.
- Tiểu hắc coi chừng dơ hư chân kinh của ta.
Tiểu hắc nhe răng cười, rồi quay đầu phóng chạy ra sân.
Thấy hủ dấm nấu ăn đổ lênh láng, Triệu Hạc đoán rằng con khỉ lục lạo thức ăn. Lau chùi xong chàng cầm quyển sách đem cất thì thấy nước dấm thấm ướt ở bì sau, dùng vải lau sạch thì tình cờ chàng phát hiện những dòng chữ nhỏ li ti, ngạc nhiên Triệu Hạc chăm chú đọc.
" Ta, Liễu Hạ, một đời phong lưu hoa nguyệt, đến năm 40 tuổi cũng bởi một chữ tình mà thí phát qui y, nương mình chốn Phật Môn. Đến gần cuối đời chợt nhớ lại chuyện xưa, hồi xuân quá khứ, sao xuyến dục lạc dân gian, đem thần công nhà Phật kết hợp cùng kinh nghiệm bản thân sáng tác ra Phong Lưu Hoa Nguyệt Thập Lục Thức, dùng mực vô hình viết lại ở đây dành cho người hữu duyên.
Hởi kẻ hữu duyên, bói quẻ Dịch cho chuyện ngày sau ta biết ngươi thuộc loài Bạch Hạc, xuất thân cao quí nhưng thích sống phong trần, sinh trong nhung lụa lại thích phiêu bạt bốn phương, chẳng bao lâu nữa Thần Ma xuất hiện Quỉ Dữ tái sinh, ta mong ngươi mang tài năng học được trong quyển sách này mà Vệ Đạo Hàng Ma, nhưng hãy vì đức hiếu sinh mà lấy chữ Nhân làm trọng.
Phong Lưu Thư Sinh Liễu Hạ cẩn bút."
Khâm phục trước tài tiên đoán của bậc cao nhân, Triệu Hạc chăm chú tiếp tục đọc những dòng chữ được viết kèm bên của Cửu Dương Chân Kinh. Sách chia làm ba phần:
Phần 1: Dạy cách luyện cốt, bế tinh và các huyệt đạo tạo ra khoái cảm trong cơ thể nữ nhân.
Phần 2: Dạy cách luyện dương cụ thành Như Ý Bổng biến hóa khôn lường.
Phần 3: Dạy cách phối hợp giữa Cửu Dương Thần Công và Cửu Âm Nhu Công cho Âm Dương Tương Hợp mà luyện thành Kim Cương Bất Hoại Thể.
Đang độ tuổi phát dục lại được nhìn những nét vẽ từng đôi nam nữ sinh động của quyển sách, Triệu Hạc mừng vui khôn xiết, chàng quyết định ở lại động phủ thêm ít lâu để tu luyện bí pháp này
Hồi 2
Rừng núi Miêu Cương, tay không đả hổ
Trở lại Kinh thành, phụ tử đoàn viên.
Gió thổi vun vút làm rơi rụng từng đợt lá vàng, nắng chiều đã ngã màu trong khu rừng rậm của đất Miêu Cương. Lòng mừng vui rộn rả, chân sáo lướt nhẹ trên đường rừng, vai quảy túi hành trang Triệu Hạc đi đường tắt cho sớm ngày hội ngộ với người thân. Bất chợt chàng dừng lại, nghe ngóng, linh tính báo một điềm dữ sắp xảy đến tại chốn này, thoang thoảng trong gió rừng một mùi tanh hôi nồng nặc, đàn nai vụt mình phóng chạy, báo hiệu thú dữ sắp xuất hiện, phóng mình lên một tàn cây cao rậm rạp Triệu Hạc phóng tầm mắt nhìn quanh.
Ừm?ừm?m?m?m, tiếng gầm lớn của loài hổ báo khuấy động một góc rừng, lờ mờ trong bóng chiều một con cọp đen mun to lớn dị thường đang nghênh ngang tiến bước, theo sau là hai chiếc bóng người, đến gần Triệu Hạc nhận ra là hai cô gái Miêu. Đến miệng hang ngay dưới chân thân cây Triệu Hạc đang ẩn nấp, con cọp dừng lại quay đầu ngó từng cô gái, miệng gầm gừ như đe dọa, một Miêu nữ bước tới gần âu yếm ve vuốt toàn thân con cọp, không hiểu chuyện gì Triệu Hạc lặng yên quan sát, bàn tay nàng Miêu nữ lúc này đang vuốt ve vùng bụng dưới, cái dương vật đầy lông lá của con cọp lúc này đã dựng đứng sừng sửng với cái đầu trồi sụt ra vô, dùng cả hai tay mới nắm trọn dương vật cô gái sụt tới sụt lui một hồi lâu. Con cọp dữ miệng thở phì ph* chiếc đuôi vãnh ngược, lim dim thích thú, bất chợt nó gầm lên một tiếng, rút mình ra khỏi tay cô Miêu nữ. Dưới ánh mắt nhìn đâm đâm của con cọp, nàng Miêu cởi áo tuột quần nằm gối tay chổng đít lên trời. Chậm rải từ từ đi về phía sau, con thú dữ lè chiếc lưỡi đỏ ao dài sọc liếm dài từ đít xuống hai kẻ chân, rồi từ hai kẻ chân lên sát đít, chừng mươi cái nó mới chồm mình qua thân cô gái đút dương vật vô cửa mình thô bạo đẩy vô, tiếng rú đau thương của nàng Miêu nữ càng làm thú tính của nó nổi lên, con cọp đen nắc mạnh liên hồi, đến lúc hứng tình quá nó chồm mình đứng thẳng, hai chân bơi bơi trong không khí, nước miếng chảy dài hai bên mép. Đít đẩy mạnh vào mông cô gái, con thú dữ chợt chồm xuống tát liên hồi vô thân thể nàng Miêu nữ, xé thịt từng mảng đầy máu tươi.
Kinh hoàng trước ác tính của loài dã thú, giận mình vì tò mò ngu dại đã chậm tay gây ra cái chết của nàng Miêu nữ, Triệu Hạc giận dữ thét lớn một tiếng, phóng người từ cây cao rơi xuống tung một ngọn Bàn Long Cước như trời giáng xuống đầu con cọp. Bị trúng đòn, con cọp đen lộn nhào ra xa rồi quay lại gầm lên một tiếng vang động cả khu rừng, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng về phía đối phương. Chu Triệu Hạc lúc này cũng rùn mình thủ thế, thần quang như ánh kiếm phá tan thuật thôi miên ma quái của con thú đã thành tinh. Thấy ánh mắt hớp hồn không áp đảo được đối phương, con cọp tinh gầm lên giận dữ, phóng mình tới nó quyết xé nát tan xương thịt thằng người nhỏ bé đã phá đám cuộc hành dâm của nó. Ngã người sát đất tránh thế tát của con cọp, Triệu Hạc đảo mình, hai tay theo thế Thiên Vương Cử Đỉnh đánh mạnh như trời giáng vào hạ bộ con quái thú. Trúng đòn độc lăn lộn mấy vòng, con quái thú biết gặp phải đối thủ cao cường hoảng hốt phóng mình bỏ chạy. Quyết không tha, Triệu Hạc phi thân chụp đầu nó, ấn sát đất, hữu thủ đánh một quyền nứt sọ con quái thú.
Diệt xong con cọp, Triệu Hạc quay nhìn cô Miêu nữ thứ hai lúc này đang đứng đờ đẩn, ngơ ngác. Vổ nhẹ vai cô gái, chàng vận công quát lên một tiếng. Như chợt tỉnh, cô Miêu nữ hoảng hốt, đảo mắt nhìn quanh, thấy xác cọp nằm chết máu trào lai láng, quay lại nhìn Triệu Hạc nàng quì xuống đất sụp lạy như tế sao, miệng liếu lo liên hồi. Đở cô gái đứng dậy, Triệu Hạc dùng Miêu ngữ hỏi chuyện.
- Thần linh, Ngài biết nói tiếng của bổn tộc ?
- Tại hạ tên là Triệu Hạc, người Trung Nguyên tình cờ đi qua chốn này, không phải là Thần linh gì cả.
- Ngài đánh chết Hắc Hổ Tinh, Ngài là Thần linh.
- Bộ tộc của cô ở đâu vậy, tại hạ xin đưa cô về.
Chạy lại xác chết của người bạn đồng hành, cô gái quì xuống đọc một tràng cầu nguyện, rồi đứng dậy vác xác bạn trên vai rảo bước đi. Vói tay xốc xác cọp, Triệu Hạc theo chân cô gái đi sâu vào trong rừng rậm. Khoảng một khắc giờ, hai người dừng lại trước một khoảng đất trống, buông nhẹ xác bạn xuống đất, cô Miêu nữ dùng tay làm loa, hú lên từng tràng. Từ trong những tàng cây cao, đầu người lú ra dò xét, họ chỉ chỏ xác cọp và Triệu Hạc liếu lo vui mừng, một hồi họ mới thả dây bắt đầu leo xuống vây quanh xác cọp, dùng giáo đâm đâm cái xác như không tin rằng nó đã thật sự chết. Một ông lão quắc thướt chợt rẽ từ trong đám đông đang vây quang cô gái tiến về phía Triệu Hạc, vòng tay nói bằng tiếng Hán :
- Lão phu là Tộc Trưởng, xin hỏi cao danh quý tánh anh hùng.
- Cháu tên là Triệu Hạc, đang trên đường về kinh, tình cờ đi qua khu rừng này, sao mà cả Bộ Tộc phải sống lẩn trốn trên cây như vậy, Tộc Trưởng ?
- Cũng tại con Hắc Hổ thành tinh, nó xuất hiện trong khu rừng nầy cách đây khoảng 6 mùa trăng tròn, hung ác cực kỳ, tàn sát người trong Bản, da thịt nó cứng như sắt thép, tên bắn không thủng, ánh mắt lại biết thôi miên người, dân Bản không cách gì chống trả nên phải sống chui rút trên cây. Sơn thần của núi rừng hiển linh, đã đưa thiếu hiệp đi qua chốn này thần công cái thế đánh chết Hắc Hổ, cứu mạng cho toàn Bộ Tộc, thật ơn cao nghĩa nặng này không biết lấy gì đền đáp.
Đêm đó cả Bản vui mừng như mở hội, đốt lửa dọn tiệc đến nữa đêm mới tàn, Triệu Hạc theo cô gái người Miêu ban chiều về chổ ngủ. Vừa đặt lưng xuống sàn thì cô gái cũng vào theo, ngồi xuống bên cạnh.
- Tối nay Thần Linh cho A Khắc ngủ chung một chiếu nha.
Bây giờ Triệu Hạc mới có dịp nhìn kỹ những nét đẹp man dại của cô gái núi rừng, hơi ngỡ ngàng nhưng theo lời dạy của Triệu Minh bá mẫu, nhiều bộ tộc vùng Miêu Cương có tục lệ cho phép trai gái ngủ chung chàng gật đầu, nép mình vô góc nhường chỗ cho người đẹp đặt lưng. Mùi thơm của da thịt cùng làn da mềm mại cọ quẹt sau lưng làm Triệu Hạc bâng khuâng rộn rả. A Khắc thỏ thẻ :
- A Khắc chưa có dịp tạ ơn Thần Linh đã cứu mạng ban chiều. Thần Linh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
- Năm nay tại hạ 17 tuổi, tên là Triệu Hạc, A Khắc đừng gọi là Thần Linh nữa.
- A Khắc năm nay 20 tuổi, nhưng Thần Linh là người Trời cho nên Thần Linh phải là Đại ca. Đại ca Thần Linh nè, đại ca chưa có nằm chung với đàn bà con gái bao giờ hả ?
- Chưa bao giờ.
- A Khắc là con gái của Tộc trưởng, mai mốt sẽ trở thành Thánh nữ, năm 16 tuổi là A Khắc đã được phép ngủ chung với nam nhân trong Bộ Tộc rồi, Đại ca Thần Linh, A Khắc không chỉ muốn ngủ chung mà còn muốn ngủ nằm với Đại ca Thần Linh nữa.
- A Khắc nói gì đại ca không hiểu.
- Ngủ chung chỉ là chung lưng mà ngủ thôi, còn ngủ nằm là để sinh con. Theo tục lệ, Thánh nữ sẽ ngủ nằm với những người tài giỏi do Bộ tộc chỉ định để sinh ra những đứa con tài giỏi cho Bộ tộc. Đại ca Thần Linh là người Trời nên A Khắc muốn được ngủ nằm để sinh con tài giỏi cho Bộ Tộc, Đại ca Thần Linh mà từ chối A Khắc sẽ rất buồn A Khắc sẽ khóc suốt đêm.
Triệu Hạc chưa kịp trả lời thì dương vật đã được bàn tay A Khắc vuốt ve rồi, thấy thú vị chàng để yên, bàn tay lần mò cởi giây lưng quần rồi cởi áo cho chàng, sau đó A Khắc tự mình cởi bỏ quần áo, ôm Triệu Hạc thủ thỉ :
- Đại ca Thần Linh ơi, hôm nay A Khắc muốn ngủ nằm phía dưới thôi, không muốn ngủ nằm trên như mọi khi, Đại ca Thần Linh nằm đè lên mình A Khắc đi.
Nhớ lại các hình ảnh trong quyển sách, Triệu Hạc vòng tay ôm cô Miêu nữ nằm đè lên trên, bàn tay A Khắc thò xuống phía dưới nắm dương vật nhét vào âm đạo của mình, thấy dương cụ ấm áp, Triệu Hạc hỏi nhỏ :
- Rồi làm gì nữa A Khắc ?
- Đại ca Thần Linh chỉ nằm ôm A Khắc ngủ cho đến lúc nào xuất tinh thì thôi, không làm gì hết nữa.
Tập luyện Phong Lưu Hoa Nguyệt nhưng chưa có cơ hội thực hành, Triệu Hạc bắt đầu vận công truyền xuống dương cụ cho nó lớn dần lên và dài ra một chút.
- Đại ca Thần Linh ơi, sau mà càng lúc nó càng lớn ra vậy, A Khắc chịu không nổi rồi.
Ôm nàng Miêu nữ trong lòng, Triệu Hạc thực hành các bí pháp làm cho long phụng đảo điên, đến lúc A Khắc năn nỉ chịu thua chàng mới chịu ngã ngựa mà đi ngủ. ( Nghe đồn rằng trong các Buôn làng của người Thiểu số Việt Nam và người Campuchia vẫn còn giữ thói quen này, họ sống chung đ.ng trên nhà sàn nên đêm tối lúc vợ chồng làm tình họ chỉ nằm im ôm nhau cho tới lúc xuất tinh mà thôi, không có "nhấp nhấp" như người Kinh, sợ làm kinh động giấc ngủ của các người chung quanh.)
o 0 o
Nhắc tới Triệu Hạc, sau khi từ giã A Khắc chàng tiến về Kinh thành, để lại sau lưng niềm biết ơn vô hạn của dân làng Miêu tộc, tấm da cọp quí báu tên bắn không lủng chàng tặng lại cho A Khắc để làm kỷ niệm cho lần gặp gỡ, chỉ giữ lại vài cọng râu làm ám khí mà thôi. Trong mấy ngày lưu lại, tuổi trẻ hăng máu, ngày nào Triệu Hạc cũng cùng A Khắc luyện tập công phu Phong Nguyệt, còn dạy thêm cho A Khắc cách dùng râu cọp làm ám khí để đả thương, ân sâu tình nặng A Khắc khóc nức nở buổi chia tay, nhắn nhủ Triệu Hạc đừng quên nàng, khi nào có dịp đi ngang qua Miêu địa phải ghé thăm.
Thành Bắc Kinh người đông vô kể, nhà cử san sát, quán xá đông vui, lần mò hỏi thăm đường Triệu Hạc tới tư dinh của Tổng Binh Từ Đạt, đưa miếng ngọc bội gia truyền làm tín vật chàng xin phép được ra mắt Tổng Binh. Đứng đợi hồi lâu cửa dinh mới mở ra, một người dáng dấp quản gia xuất hiện ngắm nhìn Triệu Đạt dò xét hồi lâu mới bảo chàng theo gót y đi vào trong phủ.
- Đây là Tổng Binh đại nhân. ? Người quản gia giới thiệu.
Ngồi đường bệ giữa ph*ng, Từ Đạt tay cầm miếng ngọc bội xâm soi.
- Thảo dân tên là Triệu Đạt, xin tham kiến đại nhân.
- Nhà ngươi là ai mà có miếng ngọc này, tìm ta có việc chi ?
- Dạ thảo dân theo hầu Vô Kỵ bá phu, làạn cũ của đại nhân.
Giật mình, Từ Đạt nhìn chăm chăm chàng thanh niên đang quì trước mặt, nhận ra những đường nét quen thuộc, Từ Đạt hạ lệnh cho thuộc hạ :
- Các người lui hết ra.
Viên quản gia và đám gia nhân lần lượt rút lui, khi trong ph*ng chỉ còn lại hai người, Từ Đạt hỏi :
- Nhà ngươi thật sự họ gì ?
- Dạ thưa cháu thật sự họ Chu, nhưng Vô Kỵ bá phụ dặn con từ nay mang họ Trương. Từ bá phụ, con là đứa trẻ chết đi sống lại năm xưa, được phép Trương bá phụ con hồi cung ra mắt Phụ Hoàng và Phụ Mẫu.
- Cháu đứng dậy, lại gần đây.
Ngắm nhìn Triệu Hạc, lòng mừng vui, Từ Đạt nói :
- Mấy năm trước Trương Giáo Chủ ghé thăm có dặn ta chuyện này, nhưng ta thật không hiểu sao lại bắt ngươi mang họ Trương, Giáo Chủ có dặn ngươi thêm điều gì nữa hay không ?
- Dạ, bá phụ có một bức cẩm nang, dặn con đưa cho Phụ Hoàng.
- Vậy cháu theo ta đi gặp Hoàng Thượng.
Sai bảo bọn thuộc hạ chuẩn bị, Từ Đạt cùng Triệu Hạc ngồi kiệu nhập cung.
o 0 o
- Ty chức xin ra mắt Hoàng Thượng.
- Đứng dậy đi, đây không phải buổi chầu bất tất phải đa lễ, Tổng Binh đột ngột tới đây chắc có chuyện chi quan trọng ?
- Dạ bẫm, ty chức có một đứa cháu từ xa mới tới thăm, muốn đưa hắn ra mắt Hoàng Thượng.
Vui vẻ nhưng ngạc nhiên cho cái chuyện lạ lùng này, nhưng biết tính Từ Đạt, không phải chuyện quan trọng hắn không bao giờ tới đây, nhà vua vui vẻ hỏi :
- Có phải chàng trai đang quì cạnh ngươi hay không, sao không bảo hắn ngửng mặt lên cho Trẫm nhìn rõ dung nhan vậy ?
- Dạ bẫm Hoàng Thượng, ty chức mạo muội xin hỏi chẳng hay long thể vẫn được an khang.
Lạ lùng trước câu hỏi của người bạn thâm giao này nhưng nhà vua cũng trả lời :
- Nhờ trời Trẫm vẫn khỏe, sao hôm nay nhà ngươi có chuyện gì mà ra vẻ bí mật quá vậy ?
- Hoàng Thượng đoán xem hắn là ai.
Nhìn Triệu Hạc lúc này đã ngửng mặt lên nhà vua chợt động dung, đưa tay chỉ Triệu Hạc đức vua run giọng hỏi :
- Ngươi là ?
- Khoan đã, hắn có một bức cẫm nang muốn đệ trình lên Hoàng Thượng.
Cầm bức cẫm nang đọc mà tay Hoàng đế run run xúc động, mắt lộ thần quang lấp lánh như ướt lệ, nhà vua hạ lệnh cho tả hữu lui ra, rồi bước xuống tiến về phía trước.
- Hài nhi là Triệu Hạc xin bái kiến Phụ Hoàng, chúc Phụ Hoàng trường thọ an khang.
Ôm đứa con sao bao năm cách biệt trong lòng, Chu hoàng đế rưng rưng ngấn lệ, lòng thầm cảm tạ Hoàng thiên đã che chở cho dòng máu họ Chu. Qua cơn xúc động, nhà vua phán bảo :
- Hài nhi theo ta đi gặp mẫu thân của ngươi cho mẫu tử trùng phùng, lúc được biết ngươi vẫn bình an Hoàng Hậu lúc nào cũng ngày đêm mong nhớ.
- Kính bẫm Hoàng thượng, hạ thần mạo muội xin hỏi tại sao Trương Giáo Chủ phải bắt điệt nhi mang họ Trương, mà không cho hắn mang họ của đế vương.
- Về thiên cơ của Trương Giáo Chủ để trẫm suy ngẫm rồi sẽ nói rõ cho Từ hiền đệ sau, nhưng từ nay hài nhi sẽ mang họ Trương, là con nuôi của Từ Tổng Binh đương triều, việc hắn là Nhị Hoàng tử phải được giữ kín không bao giờ được tiết lộ ra ngoài.
o 0 o
Thôi thì khỏi nói cho niềm vui của mẫu tử trùng phùng, thấy đứa con những tưởng chết rồi mà nay trở thành một thanh niên khỏe mạnh tuấn tú đẹp trai, Hoàng Hậu phụng nhan hớn hở cầu xin Hoàng Đế sớm chọn ngày lành tháng tốt mà tuyên bố cùng bá quan văn vỏ cho Triệu Hạc sớm đăng quan lấy lại tước vị Đông Cung Nhị Hoàng Tử, nhưng khi biết rỏ ý định của Trương Vô Kỵ bà cũng đồng ý với an bài của nhà vua, chỉ biểu Triệu Hạc ngày rầm tháng nầy phải theo bà đi tạ ơn Trời Đất tại Thiên Quốc Tự mà thôi. Ở lại trong cung hàn huyên cùng song thân về cuộc sống của mình nơi thâm sơn cùng cốc trong những năm qua, đến khuya Triệu Hạc theo thái giám về Từ phủ nghỉ ngơi.
- Cháu muốn đi tắm trước khi đi nằm, ph*ng tắm chổ nào hả quản gia ?
- Để lão sai gia nhân chuẩn bị bồn tắm cho Thiếu chủ. ? Quản gia Từ Phúc trả lời.
Bước vô cửa buồng tắm, Triệu Hạc lấy làm ngạc nhiên khi thấy hai nữ tì đang chầu chực bên trong.
- Hai cô nương ở đây làm gì vậy ?
Biết Triệu Hạc chưa quen với cung cách sinh hoạt trong phủ, một cô giải bày :
- Dạ bọn tiểu nữ ở đây hầu hạ công tử tắm rửa.
- Ý đâu được, tại hạ quen tắm một mình rồi, thôi thôi hai cô nương ra ngoài đi.
- Lão quản gia biểu bọn tiểu nữ theo hầu Thiếu chủ nhân, thiếu chủ mà không vừa lòng, bọn tiểu nữ sẽ bị đuổi về quê, lấy nơi nào mà nương tựa.
Đã được Từ Phúc dặn dò trước về vị tiểu chủ mới xuất hiện này, bọn chúng biết nếu được theo hầu con người này là phúc ba đời ông cha chúng để lại, nên vừa nói xong hai cô ra vẻ buồn rầu, áp sát người gần Triệu Hạc, tay nắm vạc áo của chàng giật giật, miệng mếu máo như muốn khóc. Tuy chưa quen với cung cách sống vương giả, nhưng Triệu Hạc cũng biết không thể tránh được chuyện này khi chàng đã trở lại là con vua, là con nuôi của Tổng Binh đương triều, gạt tay bọn chúng ra Triệu Hạc gật đầu :
- Thôi cũng được, nhưng hai cô phải ra ngoài cho ta tắm một chút.
- Bọn tiểu nữ là gia nhân của thiếu chủ mà, để hai chị em tiểu nữ hầu hạ tắm rửa cho thiếu chủ.
Vừa nói xong là bọn chúng áp lại thi nhau cởi áo quần cho Triệu Hạc bất chấp sự phản đối của chàng, rồi đẩy chàng vào bồn tắm đang bốc hơi nghi ngút, đứa xối nước đứa kỳ lưng chúng mừng vui hầu hạ cho người tiểu chủ. [/align]
Trên dãy Thiên Sơn cây cối xanh tươi quanh năm, hoa nở bốn mùa, vạn vật sống yên bình phẳng lặng. Bóng chiều đã nhạt màu dưới những tàn cây, chim vổ cánh về tổ, một ngày như mọi ngày sắp tàn vào màn đêm, có khác chăng là mấy chấm đen đang tiến dần lên từ chân núi. Năm bóng người đang dùng thuật khinh thân tiến về một trang trại đơn sơ có mái nhà tranh xinh xắn ẩn hiện trong rừng trúc xanh tươi mượt mà. Bóng đen đi giữa bất chợt dừng lại, cùng một lúc bốn người vây quanh cũng dừng lại nhịp nhàng đúng lúc, như được tập luyện nhiều năm.
- Các người dừng lại ở đây, cấm vọng động, không có lệnh của ta không được đi vào.
Một người trong bọn vòng tay như định nói điều gì, nhưng nhìn ánh mắt người thủ lãnh, hắn ngậm tăm. Dặn dò xong thủ hạ, người trung niên có dáng cách đường bệ oai phong đẩy cánh cửa hàng rào bằng trúc đi vào phía trong, tiến về túp lều tranh, gần tới cổng y dừng lại lên tiếng :
- Hiền đệ, em có trong nhà không ?
Từ trong nhà bước ra một thanh niên, áo quần thô sơ nhưng sạch sẽ, miệng chúm chím một nụ cười, nhìn thấy hán tử trung niên hắn hình như ngạc nhiên lắm nhưng cũng vội bước tới, vòng tay :
- Đại ca ! cơn gió nào đưa đại ca tới thăm tiểu đệ vậy ?
Giật mình, hán tử trung niên thối lui một bước, thảng thốt :
- Ngươi là ? ?
Người thanh niên chắp tay sau lưng, đứng yên mỉm cười.
Nhận ra những nét quen thuộc của người thân, hán tử trung niên khoát tay ra phía sau, như ngầm bảo bọn thuôc hạ không được vọng động. Rồi bước tới hai tay ôm vai chàng thanh niên lắc mạnh :
- Không có nụ cười này chắc huynh không sao nhận ra được, chẳng lẽ đây là công phu thành tựu từ Ma Kinh ?
- Đúng đó đại ca, phần cuối của Thánh Giáo Ma Kinh dạy về cách chửa thương và giải độc, còn có thêm Thuật Trú Nhan nữa.
- Hèn gì trông em như mới qua độ tuổi thanh niên. Tuyệt diệu thật, đệ đã thay hình đổi dạng, thật Trời giúp ta rồi.
Ngửa mặt lên trời, hán tử trung niên cười sảng khoái.
Đợi tiếng cười chấm dứt, chàng thanh niên hỏi :
- Đại ca, có chuyện gì quan trọng mà anh bỏ Quốc sự lên đây tìm em gấp như vậy, cho Từ bá phụ lên gọi em về được rồi, sao đại ca xuất hành mà chỉ đem theo có 4 gả tùy tùng vậy, bọn Nội cung Thị vệ đâu rồi.
- Bọn chúng tản mát trong Thị trấn, huynh bí mật du hành không muốn lộ hành tung.
- Hèn gì ?
Chàng thanh niên bỏ lửng câu nói, vói tay bẻ một nhánh trúc thành 4 khúc cở lóng tay, trúc tươi rất dai nhưng hắn bẻ gảy từng đoạn như bẻ cành cây khô, cầm nắm trúc hắn vẩy tay ném về phía một tàn cây rậm, bốn đoạn trúc bay tà tà tới lùm cây rồi bất chợt đổi hướng về lùm cây bên cạnh, tốc độ chợt nhanh như sao xẹt, hai tiếng hự bốc ra kèm theo tiếng ngã vật của thân người. Giật mình nhưng tự trấn tỉnh rất mau, hán tử gật gù:
- Mạng lưới mật thám Đông Xưởng của hắn rộng lớn và hùng hậu hơn ta tưởng tượng nhiều.
- Đại ca muốn nói ai ?
- Là ?
Nhìn chàng thanh niên, hán tử nghiêm mặt nói :
- Hiền đệ, đại ca có việc cần em giúp đỡ.
- Đại ca, tám năm trước đây chịu bốn chưởng của cặp Thiên Địa Song Ma lọt xuống vực Thiên Trì giả chết, tiểu đệ đã thay hình đổi dạng, rửa tay gát kiếm không muốn vướng bận tới chuyện giang hồ nữa.
- Hiền đệ, một nửa giang sơn em còn không nhận, đại huynh rất hiểu chí nguyện bình sinh của hiền đệ, nhưng mong em hãy vì giang sơn Đại Minh mà tái hiện võ lâm một lần.
- Đại huynh muốn nói ?
- 50 vạn liên quân của Miêu Mãn Mông Tây là giặc ngoài, Thái Sư đương triều là thù trong, Giáo Phái Bạch Liên là bọn bán nước.
- Đại ca muốn nói Bàng Thái Sư có âm mưu tạo phản ?
- Hừ, Phụ Hoàng băng hà lúc huynh còn quá trẻ, hắn dụng mưu mua chuộc thu tóm quyền bính trong tay, hắn muốn lật đổ ngai vàng lúc nào chẳng được. Hiền đệ cũng biết, nếu hắn không sợ các Tướng lãnh đang trấn giữ biên cương kéo quân về hỏi tội, thì giờ đây anh đâu còn ngồi vững trên ngai vàng. Nay nếu hắn cấu kết được với các chư hầu Miêu Mãn Mông Tây, khiến chúng khuấy động can qua các vùng biên cương làm bó tay các Tướng lãnh, giang sơn Đại Minh sẽ lọt vào tay hắn và đồng bọn.
- Còn vai trò của bọn Bạch Liên Giáo ?
- Việc này huynh chưa thực nắm rõ, chỉ biết chúng có Thái Sư chống lưng nên chỉ trong gần 10 năm khởi giáo đã bành trướng khắp Trung Nguyên, uy thế áp đảo cả Cái Bang. Các vùng biên cương quân tướng triều đình vẫn đủ lực trấn áp, trong triều huynh và các đại thần đủ sức đối phó cùng Thái Sư, hiền đệ thay mặt huynh đối phó với Bạch Liên Thần Giáo, tìm cho ra chứng cớ cấu kết cùng Ngoại bang tạo phản của Thái Sư, dùng mối quan hệ trước đây của hiền đệ với Tây Vực công chúa và Miêu Cương Thánh Nữ mà phá vở thế liên minh của họ với Thái Sư.
- Đại ca, hiện tại tiểu đệ không nhớ gì về quá khứ hết.
Minh Triều Hoàng Đế giật mình, trố mắt nhìn.
- Đại ca đừng ngạc nhiên, đó chỉ là vài tiểu xảo được truyền dạy trong cuốn Ma Kinh, đại ca cũng biết Trời Đất sinh ra loài người có một bộ óc rất bao la, chứa đựng sự kiện cả vài đời người cũng chưa hết, khi học Thuật Trú Nhan trong Ma Kinh để thay hình đổi dạng, đệ đã kết hợp với Thần Công của Trương bá phụ dấu đi những ký ức không quan trọng của thời gian trước, cho nên giờ đây em trẻ cả thể xác lẩn tâm hồn.
- Như vậy em đã quên hết những chuyện ngày xưa.
- Không phải vậy, những gì cất dấu được thì em cũng lấy lại được.
- Hiền đệ cần thời gian bao lâu để phục hồi ký ức.
- Khoảng thời gian 10 ngày.
- Vậy hiền đệ bảo trọng, anh về triều chờ tin thành công của em.
- Đại huynh chờ em một chút.
Chàng thanh niên đi vào nhà, chốc lát mang ra một cái áo mỏng dệt bằng nguyên liệu trắng mịn, đưa cho Minh Triều Hoàng Đế và nói :
- Em có món quà nhỏ gởi tặng đại huynh.
- Vật gì vậy ?
- Cái áo này dệt bằng Thiên Ty Tầm, nhờ nó mà em mới có thể vận công chịu được chưởng lực tan kim nát thạch của Song Ma mà giả chết.
- Hiền đệ sắp xông pha giang hồ hiễm ác sao không giữ nó mà lại đưa cho huynh.
- Tám năm nay nhờ Ma Kinh em đã thức ngộ thêm nhiều ảo diệu của mấy môn Thần Công, thêm vào cơ thể đặc biệt của em, nên bây giờ không cần nó nữa, hiền huynh giữ lấy mà dùng ph*ng bất trắc. Đại ca bảo trọng !
- Chúc đệ mã đáo thành công.
Đợi em khuất vào trong nhà, Hoàng Đế khoát tay gọi thuộc hạ, chỉ vào lùm cây hạ lệnh :
- Các ngươi vào trong đem hai xác chết đó theo.
Hai thuộc hạ vâng lệnh tiến vào, vừa lật mặt xác chết chúng giật mình, quay mặt nhìn nhau sửng sốt, người nào mà lại có bản lảnh siêu tuyệt có thể dùng bốn đoạn trúc nhỏ đánh chết hai cao thủ lừng danh Hắc Đạo Bắc Kinh Song Thử dể dàng như vậy.
o 0 o
Đoàn người vừa khuất bóng, Chu Triệu Hạc cũng thu xếp rồi rời bỏ nơi ẩn mình trong 8 năm qua tiến sâu vào trong núi, chẳng bao lâu đã đến một khoảng rừng rậm rạp như chưa từng có bóng người qua lại. Vận dụng công phu Thuận Phong Nhĩ nghe ngóng một hồi, yên tâm áp tay vào một thân cây cổ thụ to lớn chàng đẩy mạnh, rồi lách mình vào khe hở vừa mở ra, đi xuống thạch thất. Thạch thất này là nơi luyện công trước đây của Trương bá phụ và chàng, hàng năm Chu Triệu Hạc đều tích trử lương thực và các vật dụng cần thiết vào đây ph*ng khi cần đến. Nằm trên chiếc sàng bạch ngọc, Chu Triệu Hạc vận dụng Qui Tức Đại Pháp cho toàn thân bất động như người chết, chỉ có nảo bộ hoạt động tìm lại các ký ức đã qua ?
Hồi 1
Thay máu trị thương, Nhị Hoàng bình phục
Đắc ngộ kinh thư, Triệu Hạc hạ sơn.
? gần đến canh hai mà Đại Minh Hoàng Đế vẫn chưa ngủ, chấp tay sau lưng đi lại trong thư ph*ng, trầm ngâm buồn bả. Bình định sơn hà đã hơn mười năm, khai sáng nhà Minh, làm vua một nước nhưng Chu Nguyên Chương vẫn còn nhiều ân hận cho những việc đã qua.
- Thảo dân xin chào Bệ hạ.
Thoáng giật mình, nhưng với đảm lược hơn người nhà vua chậm rãi qua người lại.
Đứng vòng tay trước cửa thư ph*ng một trung niên khoảng 40, hiên ngang uy mảnh, quần áo sậm màu nhưng không phải y phục dạ hành. Nhận dạng người quen, Đại Minh Hoàng Đế nghe ớn lạnh toàn thân, chẳng lẽ để đến gần 20 năm hắn mới kiếm ta tầm cừu, nhà vua thầm nghĩ.
- Ah, hóa ra là Trương Giáo Chủ, lâu ngày không gặp ngài cũng bình an chớ ?
Như đoán được ý nghĩ trong tâm của Chu Nguyên Chương, Trương Vô Kỵ trấn an.
- Thảo dân đã không can dự vào chuyện thế gian từ lâu, ngày ngày chỉ chuyên chú kẻ lông mày cho hiền thê, hôm nay mạo muội tìm đến đây chỉ muốn thăm hỏi tin tức một bằng hữu, hỏi xong thảo dân sẽ đi ngay lập tức, mong bệ hạ lượng thứ.
- Sao Trương Giáo Chủ lại nói vậy, giáo chủ như cánh hạc mây ngàn, hôm nay gặp lại là hân hạnh cho Chu Nguyên Chương này, có việc gì cần xin Giáo Chủ cứ nói.
- Có một bằng hữu cho thảo dân biết Từ Đạt, Từ đại ca vẫn còn sống và hiện đang bị giam giữ trong Thiên Lao, chẳng hay chuyện này có đúng không, thưa Bệ Hạ ?
- Đúng, Từ đại ca vẫn còn sống, nhưng không phải bị giam mà được trẫm an trí nơi Thiên Lao.
- Hoàng Thượng muốn ám chỉ là ?
- Trương Giáo Chủ, Chu Nguyên Chương này có hùng tâm thống nhất thiên hạ, đôi khi vì đại cuộc ta buộc lòng phải phụ tình bằng hữu, Trương Giáo Chủ chắc hiểu cho lòng kẻ thất phu này, Từ đại ca tính tình trung trực, nóng nảy, không hiểu lòng ta, thường bảo ta phú quí phụ bần, vừa dành được giang san đã vội quên bằng hữu. Trương Giáo Chủ cũng hiểu, bá quan văn võ kẻ gian người ác, kẻ trung người nịnh, đâu thể xử sự như lúc hàn vi được. Phú quí ngày nay của gia tộc họ Chu có phần xương máu của Từ đại ca, trẫm không bao giờ quên được, nhưng không thể để người tự do mà nguy hại tới uy tín của Đại Minh ta.
- Xin cho thảo dân hỏi thẳng, Bệ hạ muốn nhắc tới chuyện Hàn Đồng ?
Nhìn thẳng Trương Vô Kỵ, Đại Minh Hoàng Đế buồn bả gật đầu, cúi mặt.
- Than ôi ! Nhất tướng công thành vạn cốt khô, nhớ chuyện đã qua lòng quặn đau, đêm đêm vổ gối ân hận thâu canh, mong Trương Giáo Chủ hiểu cho lòng của kẻ thất phu này. Con cháu họ Hàn đều thụ hưởng vinh hoa phú quí, nhưng chuyện xưa nhắc lại vẫn ? vẫn ?
- Bệ hạ, thảo dân không nhắc lại chuyện đã qua, còn chuyện hôm nay của Từ đại ca nếu chỉ có như vậy, thảo dân có một đề nghị, mong Hoàng Thượng chuẩn y.
- Trương Giáo Chủ cứ nói.
- Thảo dân có thể xóa bỏ những ký ức đã qua trong đầu của Từ đại ca, mong Bệ hạ cho y một cuộc sống tự do như một dân giả bình thường.
- Ý của giáo chủ là biến Từ Đạt thành người mất trí nhớ, một người điên ?
- Không phải như vậy, thảo dân chỉ xóa đi những ký ức đáng xóa mà thôi. Từ đại ca chỉ quên đi những gì không đáng nhớ mà thôi.
Không tin có một công phu như vậy, nhà vua chưa kịp gạn hỏi thì ngoài cửa có tiếng vọng lớn vào.
- Kính bẩm hoàng thượng, hạ thần là Nội Cung Thị Vệ Tổng Quản Bàng Long xin vào cầu kiến.
- Chắc bọn hắn đã phát hiện sự có mặt của Trương Giáo Chủ, để ta kêu hắn vào trấn an.
Trương Vô Kỵ im lặng gật đầu.
- Vào đi.
Bàng Long thận trọng đi vào, liếc chừng Vô Kỵ, rồi vòng tay.
- Hạ thần xin thỉnh an thánh thượng.
- Trương Vô Kỵ Giáo Chủ có chuyện khẩn cấp cần bàn luận cùng trẫm, các ngươi lui ra, không được vọng động.
Nghe đến tên Trương Vô Kỵ, Bàng Long tái mặt, trán đượm mồ hôi, bản lảnh người này đứng đầu thiên hạ võ lâm, vọng động là nguy hại tới thánh thượng, khoảng cách gần như vậy hắn xuất chiêu đâu ai đỡ nổi, phải lui ra chờ cơ hội mà thôi.
- Dạ, thần ra ngoài chờ lịnh.
- Thôi khỏi, ngươi vào Thiên Lao mời Từ Tổng Binh lên đây.
- Nhờ Bàng Tổng Quản điểm huyệt ngủ của Từ đại ca dùm tại hạ.
Liếc mắt nhìn đức vua dò hỏi, thấy gật đầu hắn quay mặt bước đi.
- Thật sự có công phu như vậy sao Trương giáo chủ ?
- Thưa Bệ Hạ có loại công phu như vậy, nhưng thảo dân chỉ xử dụng được với những việc mà bản thân có tham gia hay hiểu biết rành rẻ, rất may rằng chuyện khó xử giửa Hoàng Thượng và Từ đại ca thảo dân có tham dự.
- Nếu như vậy Trương giáo chủ đã giúp trẫm trút được niềm ân hận gánh nặng trong lòng, người chết là chuyện đã qua nhưng người sống sờ sờ mà không cùng chung hưởng vinh quang thiệt lòng dằn dặt.
Chẳng bao lâu hai tên Thị Vệ và Bàng Long đem Từ Đạt đến thư ph*ng, đặt nhẹ xuống đất rồi chúng lặng lẽ bỏ đi ra đứng trước cửa, quay mặt ra ngoài.
Trương Vô Kỵ bước tới gần giải huyệt, rồi vận dụng công phu Di Hồn Đại Pháp thôi miên Từ Đạt, đi sâu vào tâm tưởng của họ Từ xóa bỏ chuyện Chu Nguyên Chương mưu hại Hàn Đồng và những chuyện xấu xa khác của họ Chu trong công cuộc khởi nghĩa đuổi quân Thát Đát dành bá nghiệp. Độ một tuần trà, cuộc hành công hoàn tất, Vô Kỵ thở phào nhẹ nhỏm.
- Xin Bệ Hạ cho Từ huynh về an nghỉ vài ngày là ký ức bình phục, từ nay sẽ không còn nhớ chuyện ngày xưa nữa. Việc đã xong, xin phép Hoàng Thượng thảo dân cáo từ.
- Gần 20 năm chúng ta mới có cơ hội gặp lại, xin Trương giáo chủ ở lại vài thời khắc đối ẫm vài chung cùng trẫm, cho họ Chu nầy tròn đạo với bằng hữu xưa.
Cảm nhận sự chân thành của họ Chu, Vô Kỵ vòng tay gật đầu.
- Thảo dân tuân chỉ.
Căn dặn bọn Thị Vệ đưa Từ Đạt về an nghỉ, nhà vua hạ lệnh dọn tiệc rượu trong thư ph*ng.
Đối ẫm, hàn huyên đến gần canh ba, nhà vua chợt hỏi.
- Thiên hạ đồn rằng Trương giáo chủ ngoài võ công độc bộ thiên hạ, y thuật cũng vào hàng siêu đẳng, phải không ?
- Thảo dân không dám nhận lời khen quá đáng của đồng đạo võ lâm, nhưng thật sự có biết chút ít về y thuật, chẳng hay Bệ Hạ muốn hỏi điều chi.
- Trẫm muốn nhờ Trương huynh coi bệnh dùm cho đứa con thứ hai của trẫm.
- Chẳng hay Nhị hoàng tử mắc phải bệnh gì mà các Thái Y trong triều phải bó tay.
Nét mặt chợt đâm chiêu, buồn thảm, nhà vua tâm sự.
- Bốn năm về trước, trong lúc đi du ngoạn cùng thê tử, trẫm và tùy tùng trúng phục kích của bọn ám sát, nhờ mệnh trời ta vẫn bình yên nhưng Nhị hoàng lúc đó mới 6 tuổi trúng phải loạn tên kịch độc, hôn mê từ đó đến nay, các Thái Y trong triều đã tận hết khả năng cũng không giải được chất độc hiễm ác đó, vì chuyện này mà Hoàng Hậu đêm ngày buồn bả héo hon. Nay tình cờ ghé thăm, xin Giáo Chủ vì đức hiếu sinh xem qua bệnh trạng của Hoàng nhi xem có cơ may nào hay không, trẫm xin muôn vàn cảm tạ.
- Xin Bệ Hạ chớ quá lời, thảo dân xin tuân mạng.
o 0 o
Xem mạch hồi lâu, Vô Kỵ đứng dậy nhìn vẻ mặt lo lắng của Nhà vua và Hoàng hậu chậm rải nói :
- Nhị hoàng tử trúng phải Hổ Tu Cổ Sát, một lại cổ trùng tuyệt độc của Miêu Cương, chúng dùng râu cọp cắm vào thân một loại tre, sau một thời gian vùng cây xung quanh cái râu cọp sẽ chết và sản sinh ra một loài trùng độc, người Miêu dùng thêm các lá cây kịch độc khác nữa để nuôi các con trùng này, dùng phân của chúng hòa nước tẫm vào các loại tên chuyên dùng để săn ác thú.
- Chẳng hay có cách chửa trị không Trương giáo chủ ?
Nhìn Hoàng hậu, Vô Kỵ lắc đầu :
- Thảo dân có thể giải độc cho người lớn, còn Nhị hoàng tử trúng độc lúc còn cơ thể còn nhỏ và đã quá lâu, lúc này trùng độc đang hủy hoại máu huyết trong thân thể, thảo dân phải chịu bó tay.
Hoàng hậu nức nở khóc. Đại Minh Hoàng Đế buồn bả lẫm bẫm :
- Âu cũng là số trời, tội cho Hoàng nhi vắn số.
Nhìn đứa trẻ đang nằm miên man, da thịt xám xanh vì máu độc, Trương Vô Kỵ quyết định :
- Bẫm Hoàng thượng, trong võ lâm giang hồ có rất nhiều dị nhân với những lối trị độc bá đạo nhưng hữu dụng, thảo dân có quen với một người y thuật rất cao, tình trạng của Hoàng tử coi như là tuyệt vọng với những cách trị độc bình thường, tìm được người này may ra có một cơ may điều trị.
- Tìm vị Thần Y này ở đâu, xin Trương huynh chỉ dậy.
- Ông ta rày đây mai đó, lưu lạc bốn phương tìm thảo dược, xin hãy để thảo dân đưa Nhị hoàng tử đi tìm y.
- Vậy sinh mạng của Hoàng nhi, trẫm và Hoàng hậu xin giao phó cho mệnh trời, nếu không may Nhị hoàng vắn số, xin Trương giáo chủ mang xác về lại hoàng cung, vợ chồng trẫm xin muôn vàn cảm kích.
- Xin hai vị yên tâm, tướng tinh Nhị công tử không phải loại người yểu mạng đâu.
o 0 o
Lưu lạc hơn nửa tháng Vô Kỵ mới tìm được Quái Thủ Thần Y, rồi cả hai cùng nhau nghiên cứu cách trị độc nhưng vẫn bó tay. Cuối cùng Thần Y đề nghị :
- Cậu nhỏ này trúng độc quá lâu, tuy đã dùng dược vật duy trì mạng sống nhưng chất độc đã hủy hoại hồng cầu trong máu, trừ phi thay đổi toàn bộ máu trong cơ thể của y, còn thì vô phương cứu chửa.
- Huynh đài có cách nào thay máu cho y hay không ?
- Trương huynh cũng biết ta thích nghiên cứu Thiên Văn Địa Lý, hai năm trước đây theo dấu một ngôi sao xẹt ta ngẩu nhiên gặp được một thiên thạch rơi xuống vùng Băng Sơn không biết từ bao giờ, trong đó có rất nhiều dược vật kỳ lạ và một dòng nước luân lưu một loại dung dịch màu xanh có tính năng thay thế cho máu người, mạng của Nhị hoàng tử như mành treo chuông không còn cách nào khác đâu. Ngày mai chúng ta hãy khởi hành đến đó, may ra còn cứu kịp.
o 0 o
Thoáng đó mà đã 3 năm, Chu Triệu Hạc từ một thiếu niên sắp chết nay đã trở thành một thanh niên khỏe mạnh, dáng vóc hiên ngang. Tuy rằng đã thay toàn bộ máu độc trong người của Triệu Hạc, nhưng trùng độc trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn dứt tuyệt, thêm nữa loại dung dịch thay máu có tính âm hàn cực mạnh, Trương Vô Kỵ phải mang cậu bé theo truyền dạy Cửu Dương Thần Công để hắn có thể tự mình xua độc tính của cổ trùng ra khỏi cơ thể, mặt khác cũng đễ dung hòa tính âm hàn của loại máu mới. Bản tính thông minh, học một biết mười, lại được hai tay y thuật nhất đời ? Trương Vô Kỵ và Quái Thủ Thần Y, vun đấp nên cơ thể Triệu Hạc có những đặc tính khác thường rất phù hợp cho người luyện võ. Tuy được quần hùng tôn làm Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân nhưng Trương Vô Kỵ đã ngán cảnh đua chen của nhân quần nên không tự mình thành lập môn phái, nay gặp được một được một đứa trẻ có năng khiếu, cá tính lại giống mình nên thương yêu rất mực, quyết đem tuyệt học một đời truyền lại cho Triệu Hạc.
Buông quyển sách xuống sàn đá, Triệu Hạc rảo bước ra sân, lưu luyến những giờ phút cuối cùng của cảnh vật thân quen, vì vài ngày nữa chàng đã phải rời bỏ chốn này trở lại với xã hội loài người. Nơi đây là một vách núi cheo leo treo giữa lưng trời, lối vào độc đạo, không ai biết ngoài chàng và vợ chồng bá phụ, nghe Trương bá phụ kể lại nơi này là chổ ông gặp nạn năm xưa rồi tình cờ thu được bộ sách Cửu Dương Thần Công, khi đã chán ghét cảnh đua chen của thế thái nhân tình ông và bá mẫu Triệu Minh quay trở lại chốn xưa khai phá thành nơi trú ngụ biệt lập với đời. Một tháng trước đây, vợ chồng bá phụ trước khi xuất hành đi thăm bạn cũ đã dặn chàng ôn lại toàn bộ võ công và cho phép chàng xuống núi về Hoàng Cung thăm lại Phụ Hoàng Phụ Mẫu sau bao ngày xa cách.
Nghe tiếng sục sạo Triệu Hạc quay vào trong bắt gặp con khỉ con đang ngồi trên sàn đá hắc xì lia lịa. Trong ba năm qua, ngoài vợ chồng bá phụ Triệu Hạc chỉ kết bạn với loài khỉ mà thôi, cho nên chúng vẫn thường tới đây phá phách.
- Tiểu hắc coi chừng dơ hư chân kinh của ta.
Tiểu hắc nhe răng cười, rồi quay đầu phóng chạy ra sân.
Thấy hủ dấm nấu ăn đổ lênh láng, Triệu Hạc đoán rằng con khỉ lục lạo thức ăn. Lau chùi xong chàng cầm quyển sách đem cất thì thấy nước dấm thấm ướt ở bì sau, dùng vải lau sạch thì tình cờ chàng phát hiện những dòng chữ nhỏ li ti, ngạc nhiên Triệu Hạc chăm chú đọc.
" Ta, Liễu Hạ, một đời phong lưu hoa nguyệt, đến năm 40 tuổi cũng bởi một chữ tình mà thí phát qui y, nương mình chốn Phật Môn. Đến gần cuối đời chợt nhớ lại chuyện xưa, hồi xuân quá khứ, sao xuyến dục lạc dân gian, đem thần công nhà Phật kết hợp cùng kinh nghiệm bản thân sáng tác ra Phong Lưu Hoa Nguyệt Thập Lục Thức, dùng mực vô hình viết lại ở đây dành cho người hữu duyên.
Hởi kẻ hữu duyên, bói quẻ Dịch cho chuyện ngày sau ta biết ngươi thuộc loài Bạch Hạc, xuất thân cao quí nhưng thích sống phong trần, sinh trong nhung lụa lại thích phiêu bạt bốn phương, chẳng bao lâu nữa Thần Ma xuất hiện Quỉ Dữ tái sinh, ta mong ngươi mang tài năng học được trong quyển sách này mà Vệ Đạo Hàng Ma, nhưng hãy vì đức hiếu sinh mà lấy chữ Nhân làm trọng.
Phong Lưu Thư Sinh Liễu Hạ cẩn bút."
Khâm phục trước tài tiên đoán của bậc cao nhân, Triệu Hạc chăm chú tiếp tục đọc những dòng chữ được viết kèm bên của Cửu Dương Chân Kinh. Sách chia làm ba phần:
Phần 1: Dạy cách luyện cốt, bế tinh và các huyệt đạo tạo ra khoái cảm trong cơ thể nữ nhân.
Phần 2: Dạy cách luyện dương cụ thành Như Ý Bổng biến hóa khôn lường.
Phần 3: Dạy cách phối hợp giữa Cửu Dương Thần Công và Cửu Âm Nhu Công cho Âm Dương Tương Hợp mà luyện thành Kim Cương Bất Hoại Thể.
Đang độ tuổi phát dục lại được nhìn những nét vẽ từng đôi nam nữ sinh động của quyển sách, Triệu Hạc mừng vui khôn xiết, chàng quyết định ở lại động phủ thêm ít lâu để tu luyện bí pháp này
Hồi 2
Rừng núi Miêu Cương, tay không đả hổ
Trở lại Kinh thành, phụ tử đoàn viên.
Gió thổi vun vút làm rơi rụng từng đợt lá vàng, nắng chiều đã ngã màu trong khu rừng rậm của đất Miêu Cương. Lòng mừng vui rộn rả, chân sáo lướt nhẹ trên đường rừng, vai quảy túi hành trang Triệu Hạc đi đường tắt cho sớm ngày hội ngộ với người thân. Bất chợt chàng dừng lại, nghe ngóng, linh tính báo một điềm dữ sắp xảy đến tại chốn này, thoang thoảng trong gió rừng một mùi tanh hôi nồng nặc, đàn nai vụt mình phóng chạy, báo hiệu thú dữ sắp xuất hiện, phóng mình lên một tàn cây cao rậm rạp Triệu Hạc phóng tầm mắt nhìn quanh.
Ừm?ừm?m?m?m, tiếng gầm lớn của loài hổ báo khuấy động một góc rừng, lờ mờ trong bóng chiều một con cọp đen mun to lớn dị thường đang nghênh ngang tiến bước, theo sau là hai chiếc bóng người, đến gần Triệu Hạc nhận ra là hai cô gái Miêu. Đến miệng hang ngay dưới chân thân cây Triệu Hạc đang ẩn nấp, con cọp dừng lại quay đầu ngó từng cô gái, miệng gầm gừ như đe dọa, một Miêu nữ bước tới gần âu yếm ve vuốt toàn thân con cọp, không hiểu chuyện gì Triệu Hạc lặng yên quan sát, bàn tay nàng Miêu nữ lúc này đang vuốt ve vùng bụng dưới, cái dương vật đầy lông lá của con cọp lúc này đã dựng đứng sừng sửng với cái đầu trồi sụt ra vô, dùng cả hai tay mới nắm trọn dương vật cô gái sụt tới sụt lui một hồi lâu. Con cọp dữ miệng thở phì ph* chiếc đuôi vãnh ngược, lim dim thích thú, bất chợt nó gầm lên một tiếng, rút mình ra khỏi tay cô Miêu nữ. Dưới ánh mắt nhìn đâm đâm của con cọp, nàng Miêu cởi áo tuột quần nằm gối tay chổng đít lên trời. Chậm rải từ từ đi về phía sau, con thú dữ lè chiếc lưỡi đỏ ao dài sọc liếm dài từ đít xuống hai kẻ chân, rồi từ hai kẻ chân lên sát đít, chừng mươi cái nó mới chồm mình qua thân cô gái đút dương vật vô cửa mình thô bạo đẩy vô, tiếng rú đau thương của nàng Miêu nữ càng làm thú tính của nó nổi lên, con cọp đen nắc mạnh liên hồi, đến lúc hứng tình quá nó chồm mình đứng thẳng, hai chân bơi bơi trong không khí, nước miếng chảy dài hai bên mép. Đít đẩy mạnh vào mông cô gái, con thú dữ chợt chồm xuống tát liên hồi vô thân thể nàng Miêu nữ, xé thịt từng mảng đầy máu tươi.
Kinh hoàng trước ác tính của loài dã thú, giận mình vì tò mò ngu dại đã chậm tay gây ra cái chết của nàng Miêu nữ, Triệu Hạc giận dữ thét lớn một tiếng, phóng người từ cây cao rơi xuống tung một ngọn Bàn Long Cước như trời giáng xuống đầu con cọp. Bị trúng đòn, con cọp đen lộn nhào ra xa rồi quay lại gầm lên một tiếng vang động cả khu rừng, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng về phía đối phương. Chu Triệu Hạc lúc này cũng rùn mình thủ thế, thần quang như ánh kiếm phá tan thuật thôi miên ma quái của con thú đã thành tinh. Thấy ánh mắt hớp hồn không áp đảo được đối phương, con cọp tinh gầm lên giận dữ, phóng mình tới nó quyết xé nát tan xương thịt thằng người nhỏ bé đã phá đám cuộc hành dâm của nó. Ngã người sát đất tránh thế tát của con cọp, Triệu Hạc đảo mình, hai tay theo thế Thiên Vương Cử Đỉnh đánh mạnh như trời giáng vào hạ bộ con quái thú. Trúng đòn độc lăn lộn mấy vòng, con quái thú biết gặp phải đối thủ cao cường hoảng hốt phóng mình bỏ chạy. Quyết không tha, Triệu Hạc phi thân chụp đầu nó, ấn sát đất, hữu thủ đánh một quyền nứt sọ con quái thú.
Diệt xong con cọp, Triệu Hạc quay nhìn cô Miêu nữ thứ hai lúc này đang đứng đờ đẩn, ngơ ngác. Vổ nhẹ vai cô gái, chàng vận công quát lên một tiếng. Như chợt tỉnh, cô Miêu nữ hoảng hốt, đảo mắt nhìn quanh, thấy xác cọp nằm chết máu trào lai láng, quay lại nhìn Triệu Hạc nàng quì xuống đất sụp lạy như tế sao, miệng liếu lo liên hồi. Đở cô gái đứng dậy, Triệu Hạc dùng Miêu ngữ hỏi chuyện.
- Thần linh, Ngài biết nói tiếng của bổn tộc ?
- Tại hạ tên là Triệu Hạc, người Trung Nguyên tình cờ đi qua chốn này, không phải là Thần linh gì cả.
- Ngài đánh chết Hắc Hổ Tinh, Ngài là Thần linh.
- Bộ tộc của cô ở đâu vậy, tại hạ xin đưa cô về.
Chạy lại xác chết của người bạn đồng hành, cô gái quì xuống đọc một tràng cầu nguyện, rồi đứng dậy vác xác bạn trên vai rảo bước đi. Vói tay xốc xác cọp, Triệu Hạc theo chân cô gái đi sâu vào trong rừng rậm. Khoảng một khắc giờ, hai người dừng lại trước một khoảng đất trống, buông nhẹ xác bạn xuống đất, cô Miêu nữ dùng tay làm loa, hú lên từng tràng. Từ trong những tàng cây cao, đầu người lú ra dò xét, họ chỉ chỏ xác cọp và Triệu Hạc liếu lo vui mừng, một hồi họ mới thả dây bắt đầu leo xuống vây quanh xác cọp, dùng giáo đâm đâm cái xác như không tin rằng nó đã thật sự chết. Một ông lão quắc thướt chợt rẽ từ trong đám đông đang vây quang cô gái tiến về phía Triệu Hạc, vòng tay nói bằng tiếng Hán :
- Lão phu là Tộc Trưởng, xin hỏi cao danh quý tánh anh hùng.
- Cháu tên là Triệu Hạc, đang trên đường về kinh, tình cờ đi qua khu rừng này, sao mà cả Bộ Tộc phải sống lẩn trốn trên cây như vậy, Tộc Trưởng ?
- Cũng tại con Hắc Hổ thành tinh, nó xuất hiện trong khu rừng nầy cách đây khoảng 6 mùa trăng tròn, hung ác cực kỳ, tàn sát người trong Bản, da thịt nó cứng như sắt thép, tên bắn không thủng, ánh mắt lại biết thôi miên người, dân Bản không cách gì chống trả nên phải sống chui rút trên cây. Sơn thần của núi rừng hiển linh, đã đưa thiếu hiệp đi qua chốn này thần công cái thế đánh chết Hắc Hổ, cứu mạng cho toàn Bộ Tộc, thật ơn cao nghĩa nặng này không biết lấy gì đền đáp.
Đêm đó cả Bản vui mừng như mở hội, đốt lửa dọn tiệc đến nữa đêm mới tàn, Triệu Hạc theo cô gái người Miêu ban chiều về chổ ngủ. Vừa đặt lưng xuống sàn thì cô gái cũng vào theo, ngồi xuống bên cạnh.
- Tối nay Thần Linh cho A Khắc ngủ chung một chiếu nha.
Bây giờ Triệu Hạc mới có dịp nhìn kỹ những nét đẹp man dại của cô gái núi rừng, hơi ngỡ ngàng nhưng theo lời dạy của Triệu Minh bá mẫu, nhiều bộ tộc vùng Miêu Cương có tục lệ cho phép trai gái ngủ chung chàng gật đầu, nép mình vô góc nhường chỗ cho người đẹp đặt lưng. Mùi thơm của da thịt cùng làn da mềm mại cọ quẹt sau lưng làm Triệu Hạc bâng khuâng rộn rả. A Khắc thỏ thẻ :
- A Khắc chưa có dịp tạ ơn Thần Linh đã cứu mạng ban chiều. Thần Linh năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
- Năm nay tại hạ 17 tuổi, tên là Triệu Hạc, A Khắc đừng gọi là Thần Linh nữa.
- A Khắc năm nay 20 tuổi, nhưng Thần Linh là người Trời cho nên Thần Linh phải là Đại ca. Đại ca Thần Linh nè, đại ca chưa có nằm chung với đàn bà con gái bao giờ hả ?
- Chưa bao giờ.
- A Khắc là con gái của Tộc trưởng, mai mốt sẽ trở thành Thánh nữ, năm 16 tuổi là A Khắc đã được phép ngủ chung với nam nhân trong Bộ Tộc rồi, Đại ca Thần Linh, A Khắc không chỉ muốn ngủ chung mà còn muốn ngủ nằm với Đại ca Thần Linh nữa.
- A Khắc nói gì đại ca không hiểu.
- Ngủ chung chỉ là chung lưng mà ngủ thôi, còn ngủ nằm là để sinh con. Theo tục lệ, Thánh nữ sẽ ngủ nằm với những người tài giỏi do Bộ tộc chỉ định để sinh ra những đứa con tài giỏi cho Bộ tộc. Đại ca Thần Linh là người Trời nên A Khắc muốn được ngủ nằm để sinh con tài giỏi cho Bộ Tộc, Đại ca Thần Linh mà từ chối A Khắc sẽ rất buồn A Khắc sẽ khóc suốt đêm.
Triệu Hạc chưa kịp trả lời thì dương vật đã được bàn tay A Khắc vuốt ve rồi, thấy thú vị chàng để yên, bàn tay lần mò cởi giây lưng quần rồi cởi áo cho chàng, sau đó A Khắc tự mình cởi bỏ quần áo, ôm Triệu Hạc thủ thỉ :
- Đại ca Thần Linh ơi, hôm nay A Khắc muốn ngủ nằm phía dưới thôi, không muốn ngủ nằm trên như mọi khi, Đại ca Thần Linh nằm đè lên mình A Khắc đi.
Nhớ lại các hình ảnh trong quyển sách, Triệu Hạc vòng tay ôm cô Miêu nữ nằm đè lên trên, bàn tay A Khắc thò xuống phía dưới nắm dương vật nhét vào âm đạo của mình, thấy dương cụ ấm áp, Triệu Hạc hỏi nhỏ :
- Rồi làm gì nữa A Khắc ?
- Đại ca Thần Linh chỉ nằm ôm A Khắc ngủ cho đến lúc nào xuất tinh thì thôi, không làm gì hết nữa.
Tập luyện Phong Lưu Hoa Nguyệt nhưng chưa có cơ hội thực hành, Triệu Hạc bắt đầu vận công truyền xuống dương cụ cho nó lớn dần lên và dài ra một chút.
- Đại ca Thần Linh ơi, sau mà càng lúc nó càng lớn ra vậy, A Khắc chịu không nổi rồi.
Ôm nàng Miêu nữ trong lòng, Triệu Hạc thực hành các bí pháp làm cho long phụng đảo điên, đến lúc A Khắc năn nỉ chịu thua chàng mới chịu ngã ngựa mà đi ngủ. ( Nghe đồn rằng trong các Buôn làng của người Thiểu số Việt Nam và người Campuchia vẫn còn giữ thói quen này, họ sống chung đ.ng trên nhà sàn nên đêm tối lúc vợ chồng làm tình họ chỉ nằm im ôm nhau cho tới lúc xuất tinh mà thôi, không có "nhấp nhấp" như người Kinh, sợ làm kinh động giấc ngủ của các người chung quanh.)
o 0 o
Nhắc tới Triệu Hạc, sau khi từ giã A Khắc chàng tiến về Kinh thành, để lại sau lưng niềm biết ơn vô hạn của dân làng Miêu tộc, tấm da cọp quí báu tên bắn không lủng chàng tặng lại cho A Khắc để làm kỷ niệm cho lần gặp gỡ, chỉ giữ lại vài cọng râu làm ám khí mà thôi. Trong mấy ngày lưu lại, tuổi trẻ hăng máu, ngày nào Triệu Hạc cũng cùng A Khắc luyện tập công phu Phong Nguyệt, còn dạy thêm cho A Khắc cách dùng râu cọp làm ám khí để đả thương, ân sâu tình nặng A Khắc khóc nức nở buổi chia tay, nhắn nhủ Triệu Hạc đừng quên nàng, khi nào có dịp đi ngang qua Miêu địa phải ghé thăm.
Thành Bắc Kinh người đông vô kể, nhà cử san sát, quán xá đông vui, lần mò hỏi thăm đường Triệu Hạc tới tư dinh của Tổng Binh Từ Đạt, đưa miếng ngọc bội gia truyền làm tín vật chàng xin phép được ra mắt Tổng Binh. Đứng đợi hồi lâu cửa dinh mới mở ra, một người dáng dấp quản gia xuất hiện ngắm nhìn Triệu Đạt dò xét hồi lâu mới bảo chàng theo gót y đi vào trong phủ.
- Đây là Tổng Binh đại nhân. ? Người quản gia giới thiệu.
Ngồi đường bệ giữa ph*ng, Từ Đạt tay cầm miếng ngọc bội xâm soi.
- Thảo dân tên là Triệu Đạt, xin tham kiến đại nhân.
- Nhà ngươi là ai mà có miếng ngọc này, tìm ta có việc chi ?
- Dạ thảo dân theo hầu Vô Kỵ bá phu, làạn cũ của đại nhân.
Giật mình, Từ Đạt nhìn chăm chăm chàng thanh niên đang quì trước mặt, nhận ra những đường nét quen thuộc, Từ Đạt hạ lệnh cho thuộc hạ :
- Các người lui hết ra.
Viên quản gia và đám gia nhân lần lượt rút lui, khi trong ph*ng chỉ còn lại hai người, Từ Đạt hỏi :
- Nhà ngươi thật sự họ gì ?
- Dạ thưa cháu thật sự họ Chu, nhưng Vô Kỵ bá phụ dặn con từ nay mang họ Trương. Từ bá phụ, con là đứa trẻ chết đi sống lại năm xưa, được phép Trương bá phụ con hồi cung ra mắt Phụ Hoàng và Phụ Mẫu.
- Cháu đứng dậy, lại gần đây.
Ngắm nhìn Triệu Hạc, lòng mừng vui, Từ Đạt nói :
- Mấy năm trước Trương Giáo Chủ ghé thăm có dặn ta chuyện này, nhưng ta thật không hiểu sao lại bắt ngươi mang họ Trương, Giáo Chủ có dặn ngươi thêm điều gì nữa hay không ?
- Dạ, bá phụ có một bức cẩm nang, dặn con đưa cho Phụ Hoàng.
- Vậy cháu theo ta đi gặp Hoàng Thượng.
Sai bảo bọn thuộc hạ chuẩn bị, Từ Đạt cùng Triệu Hạc ngồi kiệu nhập cung.
o 0 o
- Ty chức xin ra mắt Hoàng Thượng.
- Đứng dậy đi, đây không phải buổi chầu bất tất phải đa lễ, Tổng Binh đột ngột tới đây chắc có chuyện chi quan trọng ?
- Dạ bẫm, ty chức có một đứa cháu từ xa mới tới thăm, muốn đưa hắn ra mắt Hoàng Thượng.
Vui vẻ nhưng ngạc nhiên cho cái chuyện lạ lùng này, nhưng biết tính Từ Đạt, không phải chuyện quan trọng hắn không bao giờ tới đây, nhà vua vui vẻ hỏi :
- Có phải chàng trai đang quì cạnh ngươi hay không, sao không bảo hắn ngửng mặt lên cho Trẫm nhìn rõ dung nhan vậy ?
- Dạ bẫm Hoàng Thượng, ty chức mạo muội xin hỏi chẳng hay long thể vẫn được an khang.
Lạ lùng trước câu hỏi của người bạn thâm giao này nhưng nhà vua cũng trả lời :
- Nhờ trời Trẫm vẫn khỏe, sao hôm nay nhà ngươi có chuyện gì mà ra vẻ bí mật quá vậy ?
- Hoàng Thượng đoán xem hắn là ai.
Nhìn Triệu Hạc lúc này đã ngửng mặt lên nhà vua chợt động dung, đưa tay chỉ Triệu Hạc đức vua run giọng hỏi :
- Ngươi là ?
- Khoan đã, hắn có một bức cẫm nang muốn đệ trình lên Hoàng Thượng.
Cầm bức cẫm nang đọc mà tay Hoàng đế run run xúc động, mắt lộ thần quang lấp lánh như ướt lệ, nhà vua hạ lệnh cho tả hữu lui ra, rồi bước xuống tiến về phía trước.
- Hài nhi là Triệu Hạc xin bái kiến Phụ Hoàng, chúc Phụ Hoàng trường thọ an khang.
Ôm đứa con sao bao năm cách biệt trong lòng, Chu hoàng đế rưng rưng ngấn lệ, lòng thầm cảm tạ Hoàng thiên đã che chở cho dòng máu họ Chu. Qua cơn xúc động, nhà vua phán bảo :
- Hài nhi theo ta đi gặp mẫu thân của ngươi cho mẫu tử trùng phùng, lúc được biết ngươi vẫn bình an Hoàng Hậu lúc nào cũng ngày đêm mong nhớ.
- Kính bẫm Hoàng thượng, hạ thần mạo muội xin hỏi tại sao Trương Giáo Chủ phải bắt điệt nhi mang họ Trương, mà không cho hắn mang họ của đế vương.
- Về thiên cơ của Trương Giáo Chủ để trẫm suy ngẫm rồi sẽ nói rõ cho Từ hiền đệ sau, nhưng từ nay hài nhi sẽ mang họ Trương, là con nuôi của Từ Tổng Binh đương triều, việc hắn là Nhị Hoàng tử phải được giữ kín không bao giờ được tiết lộ ra ngoài.
o 0 o
Thôi thì khỏi nói cho niềm vui của mẫu tử trùng phùng, thấy đứa con những tưởng chết rồi mà nay trở thành một thanh niên khỏe mạnh tuấn tú đẹp trai, Hoàng Hậu phụng nhan hớn hở cầu xin Hoàng Đế sớm chọn ngày lành tháng tốt mà tuyên bố cùng bá quan văn vỏ cho Triệu Hạc sớm đăng quan lấy lại tước vị Đông Cung Nhị Hoàng Tử, nhưng khi biết rỏ ý định của Trương Vô Kỵ bà cũng đồng ý với an bài của nhà vua, chỉ biểu Triệu Hạc ngày rầm tháng nầy phải theo bà đi tạ ơn Trời Đất tại Thiên Quốc Tự mà thôi. Ở lại trong cung hàn huyên cùng song thân về cuộc sống của mình nơi thâm sơn cùng cốc trong những năm qua, đến khuya Triệu Hạc theo thái giám về Từ phủ nghỉ ngơi.
- Cháu muốn đi tắm trước khi đi nằm, ph*ng tắm chổ nào hả quản gia ?
- Để lão sai gia nhân chuẩn bị bồn tắm cho Thiếu chủ. ? Quản gia Từ Phúc trả lời.
Bước vô cửa buồng tắm, Triệu Hạc lấy làm ngạc nhiên khi thấy hai nữ tì đang chầu chực bên trong.
- Hai cô nương ở đây làm gì vậy ?
Biết Triệu Hạc chưa quen với cung cách sinh hoạt trong phủ, một cô giải bày :
- Dạ bọn tiểu nữ ở đây hầu hạ công tử tắm rửa.
- Ý đâu được, tại hạ quen tắm một mình rồi, thôi thôi hai cô nương ra ngoài đi.
- Lão quản gia biểu bọn tiểu nữ theo hầu Thiếu chủ nhân, thiếu chủ mà không vừa lòng, bọn tiểu nữ sẽ bị đuổi về quê, lấy nơi nào mà nương tựa.
Đã được Từ Phúc dặn dò trước về vị tiểu chủ mới xuất hiện này, bọn chúng biết nếu được theo hầu con người này là phúc ba đời ông cha chúng để lại, nên vừa nói xong hai cô ra vẻ buồn rầu, áp sát người gần Triệu Hạc, tay nắm vạc áo của chàng giật giật, miệng mếu máo như muốn khóc. Tuy chưa quen với cung cách sống vương giả, nhưng Triệu Hạc cũng biết không thể tránh được chuyện này khi chàng đã trở lại là con vua, là con nuôi của Tổng Binh đương triều, gạt tay bọn chúng ra Triệu Hạc gật đầu :
- Thôi cũng được, nhưng hai cô phải ra ngoài cho ta tắm một chút.
- Bọn tiểu nữ là gia nhân của thiếu chủ mà, để hai chị em tiểu nữ hầu hạ tắm rửa cho thiếu chủ.
Vừa nói xong là bọn chúng áp lại thi nhau cởi áo quần cho Triệu Hạc bất chấp sự phản đối của chàng, rồi đẩy chàng vào bồn tắm đang bốc hơi nghi ngút, đứa xối nước đứa kỳ lưng chúng mừng vui hầu hạ cho người tiểu chủ. [/align]